Chương 40

Khoảng mười lăm phút sau, bố Chu và Chu Thuần cùng nhau ra khỏi thư phòng.

Cả nhà hiếm khi ngồi xem TV cùng nhau. Một lát sau, Chu Thuần đột nhiên nói: "Chắc ít hôm nữa con sẽ dọn ra ngoài."

Bố mẹ tuy coi trọng anh, nhưng sống chung cũng không thực sự thân thiết. Điều này có lẽ là do anh xa nhà lâu ngày, anh thích cuộc sống tự lập hơn.

Bố Chu suy nghĩ một chút rồi gật đầu: "Con cũng lớn rồi, nên tự lập thôi."

Mẹ Chu thì có vẻ không tình nguyện lắm. Mãi mới mong Chu Thuần về, còn chưa sống được mấy ngày đã muốn dọn đi, người làm mẹ nào mà chẳng buồn.

Chỉ có Chu Trữ là nghe xong thấy mừng nhất trong bụng. Nhưng chưa kịp vui mừng được bao lâu, cậu đã nghe anh trai nói tiếp: "Chuyện trường học của Trữ Trữ đã xong rồi, sau này cho nó ở cùng con."

Còn chưa đợi bố Chu mẹ Chu nói gì, Chu Trữ đã hét lên: "Con không đi!"

Chu Thuần chỉ liếc cậu một cái, rồi nhìn bố mẹ.

Mẹ Chu vừa mới cãi nhau với Chu Trữ xong, trong lòng còn đang bực mình, chỉ ước gì cậu cút nhanh cho khuất mắt. Trong lòng nghĩ vậy, nhưng ngoài miệng bà lại không nói gì.

Bố Chu cũng nghe mẹ Chu kể chuyện hai người cãi nhau, tuy cảm thấy có Chu Trữ ở nhà không khí không tốt, nhưng cũng không tiện phó mặc cậu cho Chu Thuần như vậy, bèn nói: "Con mới về, công việc đã bận rộn, còn phải tốn sức quản nó."

Chu Thuần nghe xong thì nói: "Bố mẹ tuổi đã cao rồi, cũng đừng bận tâm đến Chu Trữ nữa. Nó ở nhà cũng chỉ làm gia đình mất yên ổn thôi. Con sẽ tìm nhà gần trường nó, tiện cho nó đi học, đi lại cũng tiện."

Chu Trữ vừa thấy anh trai nói vài câu đã định đoạt xong chuyện của mình, lập tức khó thở, đứng phắt dậy, lớn tiếng nói: "Dù sao con cũng không đi, ai thích đi thì đi, con không đi!" Nói xong cậu chẳng thèm để ý đến cái chân đang bị thương, chạy thẳng lên lầu.

Mẹ Chu thấy cậu giở trò như vậy thì càng thêm bực mình, nói: "Ừ, con ra ở riêng cũng được, vừa hay cho anh con có người làm bạn."

Bố Chu thấy bà đã nói vậy thì cũng không ý kiến gì nữa, chỉ nói với Chu Thuần: "Thiếu tiền thì cứ bảo nhà."

Chu Thuần chỉ nói mình đủ.

Anh cũng không thèm để ý đến Chu Trữ, cứ kệ cậu. Hôm sau, anh xin nghỉ một ngày, chuyên để lo chuyện học hành cho Chu Trữ.

Chu Trữ bị tùy tiện sắp xếp vào một cái viện hệ còn dư chỉ tiêu. Trường học đã khai giảng được vài hôm, lúc này mới dám để cho Chu Trữ chen ngang vào. Những trường hợp như Chu Trữ không chỉ có một mình cậu, mọi người tuy trong lòng hiểu rõ nhưng không nói ra, cũng không ai đem chuyện này bêu rếu ra ngoài.

Tính cách Chu Trữ không tệ, chỉ hai ngày đã làm quen được với bạn học. Bi kịch là, lớp học mới có vài nữ sinh, xui xẻo hơn nữa là, mấy nữ sinh này người nào người nấy đều "hơi bị" ảnh hưởng đến nhan sắc của thành phố…

---

Chu Thuần mua một căn nhà gần trường Chu Trữ, khu chung cư cũng khá ổn, nhà cũ nhưng đã được sửa sang lại. Mẹ Chu đột nhiên không tranh giành gì, mua sắm mọi thứ cần thiết, hai người chỉ cần xách quần áo đến là có thể vào ở.

Chu Trữ vẫn còn mâu thuẫn trong lòng, nhưng chỉ dám mè nheo với mẹ Chu. Đến trước mặt Chu Thuần thì cậu như mèo thấy mỡ, đến thở mạnh cũng không dám.

Nhà có hai phòng ngủ, một phòng vệ sinh, diện tích không lớn lắm. Không phải Chu Thuần không có tiền mua nhà to hơn, mà là anh vốn dĩ sống giản dị, không quá coi trọng vật chất. Hơn nữa, anh đã trải qua hai năm khổ cực ở vùng Tây Bắc rồi, nên càng không để ý đến chuyện này.

Chu Trữ không hài lòng lắm. Cậu quen ở biệt thự lớn rồi, đột nhiên chuyển sang căn hộ nhỏ, chưa nói đến cảm xúc, chỉ riêng việc nhìn thôi cũng đã thấy không quen mắt. Cậu thu dọn hành lý với vẻ mặt ủ rũ, từ lúc vào nhà đến giờ không nói một lời.

Chu Thuần nhường phòng ngủ có ánh nắng cho Chu Trữ, còn anh thì cuối tuần nào cũng phải trực ban, cả tuần về nhà được mấy hôm đâu. Thu dọn đồ đạc xong, anh đi vào phòng Chu Trữ, thấy cậu bày bừa bộn khắp phòng thì nhăn mày khó chịu, nhưng cũng lười mắng mỏ, chỉ nhìn vài lần rồi bỏ đi.

Chu Trữ thấy anh trai vừa đi thì chẳng buồn dọn dẹp nữa, vứt quần áo vào tủ. Từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng tự lập, ở nhà toàn là "phủi tay sai khiến", nào có biết thu dọn thế nào!

Cái tủ quần áo bừa bộn của cậu chỉ được dọn dẹp tươm tất khi có người giúp việc đến vào ngày hôm sau.

Dù nhà nhỏ, nhưng hai anh em cũng không giao tiếp với nhau nhiều hơn so với hồi còn ở nhà. Ban ngày Chu Thuần đi làm, Chu Trữ đi học, buổi tối ai cũng có việc riêng, hiếm khi cùng nhau ăn bữa cơm. Cũng chỉ vào cuối tuần mới có thể chạm mặt.

Chu Thuần vừa trở về, lại thay đổi môi trường sống, phải làm quen với cấp dưới, làm quen với công việc, xây dựng các mối quan hệ. Anh bận tối mắt tối mũi, dù ở cùng Chu Trữ nhưng cũng không có nhiều thời gian để quản cậu.