Chương 4

Bố của đứa trẻ bị thương là thượng tá, là đoàn trưởng trong quân khu. Quân hàm và chức vụ của ông ta không thể so sánh với nhà họ Chu và nhà họ Vương, nhưng ông ta còn trẻ và có tương lai rộng mở. Không thể vì chuyện va chạm giữa trẻ con mà gây thù chuốc oán. Vì vậy, bố mẹ hai nhà Chu và Vương đều mua quà cáp đến xin lỗi, hứa sẽ tăng cường quản lý con cái. Bố mẹ đứa trẻ kia dù không vui trong lòng cũng chỉ biết nghe theo, ậm ừ cho qua. Các bên giữ đúng thái độ, coi như mọi chuyện đã được giải quyết.

Vừa ra khỏi nhà người ta, bố Chu đã đưa mẹ Chu đến buổi hòa nhạc, người nhà họ Vương cũng trở về nhà.

Chu Thuần dẫn Chu Trữ, thong thả đi bộ trên con đường nhỏ về nhà. Cả hai không ai nói với ai câu nào. Vừa vào đến nhà, Chu Trữ đã bật TV, ngồi phịch xuống sofa, chẳng đoái hoài đến ai. Chu Thuần thấy vậy, liền tiến đến tắt TV. Chu Trữ trợn mắt, quát: "Anh làm cái gì đấy?"

Chu Thuần khoanh tay sau lưng, lưng thẳng tắp, mang tác phong quân đội ra, dùng giọng điệu không cho phép cãi: "Mang hết bài tập về nhà lên thư phòng cho anh!"

Chu Trữ bị dọa cho sợ, nhưng vẫn cứng đầu cãi lại: "Em không đi, còn lâu mới đến ngày đi học! Em…"

Chu Thuần không để cậu nói hết câu thứ ba đã vung chân đá Chu Trữ từ trên sofa xuống.

Chu Trữ đang tuổi ăn tuổi lớn, người toàn thịt là thịt, lại quen được nuông chiều, ngã đau điếng, thế là gào khóc om sòm…

Chu Thuần chẳng mảy may thương xót. Trong mắt anh, chút đau đớn này chẳng đáng gì. Anh ở quân đội còn bị đánh cho quen rồi cơ. Anh lạnh lùng nói: "Khóc lóc vô ích, mau đi lấy cặp sách rồi lên thư phòng với anh."

Chu Trữ ngồi bệt dưới đất, khóc lóc sướt mướt.

Chu Thuần nhìn cậu vài giây, rồi quay người lấy cái phất trần trên tủ.

Chu Trữ mắt còn đẫm lệ, vừa thấy anh trai cầm phất trần thì lập tức bật dậy, vừa chạy lên lầu vừa hét: "Em mách bố mẹ là anh đánh em!"

Chu Thuần thấy Chu Trữ chạy, cũng không đuổi theo, đứng dưới lầu hét vọng lên: "Nếu hai phút nữa mà không xuống đây, anh lên tìm đấy! Mày mà dám khóa cửa, anh vụt cho đến khi cái phất trần gãy đôi thì thôi!"

Lời này đánh trúng tim đen của Chu Trữ. Không thể không nói, lời uy hϊếp của Chu Thuần có trọng lượng hơn hẳn ông bố già. Chu Trữ nấn ná trên kia hai phút, rồi cũng phải xuống.

Thư phòng nhà họ Chu ở tầng một. Chu Trữ ôm cặp sách, sợ sệt rụt rè, mặt mày ủ dột bước vào, đứng bên bàn học.

Chu Thuần đã ngồi sẵn bên trong chờ cậu…