Bạch Bội vỗ vỗ vai anh, nhớ lại vẻ mặt hốt hoảng của Chu Trữ khi nhìn thấy Chu Thuần, cười nói: "Vẻ mặt của thằng em cậu khi thấy cậu đủ để đi đóng phim kinh dị rồi ấy. Cậu ngược đãi nó cỡ nào mà nó thấy cậu mà như thấy ma thế?"
Chưa đợi Chu Thuần nói gì, Thời Kham ở bên cạnh nghe được liền nói chen vào với vẻ nghi ngờ: "Có khoa trương vậy không?"
Bạch Bội nói: "Không đâu. Cậu không thấy đấy thôi, vừa lên là đá cho một phát, đá người ta ngơ luôn, sợ đến nỗi mặt cắt không còn giọt máu, nói chuyện thì…"
Chu Thuần không muốn nghe anh ta nói tiếp nên ngắt lời: "Được rồi, không phải có chuyện chính à?"
Vương Tử Thao và Diệp Chi Thạc vốn ngồi cách nhau một đoạn, nghe vậy cũng nhìn sang.
Bạch Bội không vừa lòng lắm nhưng cũng đành ngồi xuống bên cạnh Thời Kham lầm bầm. Chu Thuần lạnh mặt nhưng cũng không thể làm gì.
Lúc này Diệp Chi Thạc nói: "Đợi chút nữa Tào Dục đến đã."
Chu Thuần giơ tay lên nhìn đồng hồ, đứng dậy nói: "Tôi đi vệ sinh."
Anh không đi vào nhà vệ sinh mà trực tiếp mở cửa phòng đi vào lối thoát hiểm, móc điện thoại ra gọi đến trạm gác của khu nhà, hỏi xem thằng em mình đã về chưa.
Những người lính canh gác đều rất rõ mặt người nhà trong khu, trả lời rằng vừa thấy có người xuống taxi, còn là đồng đội của anh lái xe đưa đến tận cổng nhà họ Chu.
Chu Thuần cảm ơn rồi cúp máy, ở hành lang vắng người hút một điếu thuốc rồi mới quay lại phòng.
Vào đến nơi thì thấy người không liên quan đã đi hết, mà Tào Dục cũng đã đến rồi. Anh gật đầu tượng trưng.
Tào Dục là một người rất có bản lĩnh. Trong tình huống không có bất kỳ gia thế nào, y đã nắm bắt được một cơ hội để leo lên đến vị trí hiện tại. Diệp Chi Thạc rất tin tưởng y, tất cả sổ sách, báo cáo đều do y làm. Từ trước đến nay, công ty Hải Tập mà mấy người thành lập chưa từng gặp phải bất kỳ rắc rối nào, có lẽ cũng là do may mắn nữa. Nói tóm lại, công lao của Tào Dục là không nhỏ.
Chu Thuần cứ nhìn chằm chằm vào Tào Dục khiến Tào Dục cảnh giác. Y đón nhận ánh mắt của Chu Thuần, hai người nhìn nhau hai giây. Chu Thuần bưng ly rượu lên, ra hiệu từ xa rồi uống cạn một hơi.
Tào Dục lại chỉ uống một ngụm tượng trưng rồi móc từ trong cặp ra hai chiếc USB, nói: "Đây là sổ sách của quý."
Hai chiếc USB, một chiếc chứa sổ sách thật, một chiếc là sổ sách hoàn hảo.
Hai chiếc USB được Diệp Chi Thạc cất đi. Tào Dục lại nói: "Một phần đã chuyển vào tài khoản của các vị. Cứ đà này thì cần thiết phải mở rộng sự phát triển của Hải Tập mới có thể đáp ứng được yêu cầu trong tương lai. Một đám mây có thể chứa hơi nước là có giới hạn, mà đám mây của chúng ta hiện tại đã chứa không dưới một dòng sông…"
Những người đang ngồi đều không ai nói gì. Buôn lậu tuy là miếng bánh ngon, nhưng lợi nhuận kếch xù lại khó có thể hợp pháp hóa, vì vậy cần thiết phải đi một con đường ổn thỏa. Có rất nhiều cách rửa tiền, nhưng nhanh nhất là lập công ty hữu danh vô thực.
Một lát sau, Diệp Chi Thạc nói: "Không cần phải ở trong nước. Thời Kham, cậu đến Châu Phi, Châu Mỹ…" Anh ta nói đến đây thì dừng lại. Những người đang ngồi đều hiểu.
Trong số những người này chỉ có Thời Kham là thích hợp. Gia thế cùng bản thân anh ta đều vô cùng thích hợp.
Bạch Bội nói: "Chúng ta có thể góp vốn với người khác, đến Hải Nam xây một khách sạn. Đến lúc đó kê khai thuế nhiều một chút, chậm nhưng mà chắc."
Diệp Chi Thạc gật đầu, nhìn đồng hồ rồi nói: "Ừm, nếu không ai có ý kiến gì thì cứ quyết định như vậy đi." Nói xong, anh ta hỏi Chu Thuần: "Khi nào thì đến báo cáo?"
Chu Thuần: "Hai ngày nữa."
Diệp Chi Thạc gật đầu. Anh ta cũng vừa mới được triệu hồi về không lâu. Áp lực của anh ta còn lớn hơn Chu Thuần nhiều, dù sao cũng có rất nhiều người đang nhòm ngó nhà họ Diệp.