Giải tỏa xong, anh nhất thời tỉnh táo lại. Nhìn Chu Trữ vẫn ngủ say như chết, anh xuống giường thay quần áo, loay hoay một lúc mới nằm xuống.
Ở nơi anh không nhìn thấy, Chu Trữ trong giấc mơ bị anh sờ soạng cho có cảm giác, thứ giấu trong quần cũng hơi cương lên một chút…
...
Chiều hôm sau, hai người về đến thành phố A.
Cùng ngày, cả nhà ra ngoài ăn tối. Có lẽ là vì áy náy trong lòng, mẹ Chu không ngừng chủ động nói chuyện với Chu Trữ. Nếu là ngày thường, bà sẽ chỉ để tâm đến bố Chu thôi. Chu Trữ vốn không có gì đặc biệt, ngay cả việc thù dai cũng vậy. Ban đầu cậu cũng oán hận mẹ mình, nhưng qua hai tháng cũng phai nhạt.
Bữa cơm hôm đó không khí khá hài hòa.
Chu Thuần còn một tuần nghỉ phép. Một tuần này ban ngày anh ở nhà, buổi tối thường xuyên nửa đêm mới về. Chỉ có Chu Trữ luôn để ý đến hành tung của anh mới biết.
Chu Trữ vốn không được thông minh cho lắm, nhưng những suy tính nhỏ nhặt thì không thiếu. Cậu hễ thấy Chu Thuần đi là cũng lén lút ra ngoài theo, rồi tranh thủ về nhà trước khi Chu Thuần về.
Vương Tử Dư đã đi được nửa tháng. Chu Trữ không có ai chơi, đành trà trộn vào một hội mới. Đám người này phần lớn là nhị thế tổ, thích chơi bời nhưng lại không có gan chơi tới bến, nói tóm lại là một lũ bạn bè vô dụng. Ăn uống thì có thể cùng nhau, nhưng hễ gặp chuyện thì lại chẳng có tài cán gì. Việc Chu Trữ có thể trà trộn vào cũng đã nói lên cậu cũng chẳng khác gì những người này.
Thành phố A rất lớn, nhưng những chỗ ăn chơi thì ai cũng quen mặt, thích đến thì cũng chỉ có mấy chỗ đó. Thật không khéo, hôm nay hai anh em chạm mặt nhau!
Vốn dĩ người đã đông, môi trường lại ồn ào mờ ám thì không dễ gì gặp nhau, nhưng cố tình lại gặp. Chu Trữ theo bản năng xoay người định chuồn, nhưng tay cậu đang khoác một cô nàng, vừa mới xoay được một chút đã bị cô nàng không biết điều kia túm chặt lại. Lúc này Chu Thuần đã đi đến trước mặt cậu, cô nàng kia còn hỏi cậu đi đâu nữa chứ…
Chu Trữ có chết cũng không quay lại, vẫn định chuồn thì nghe thấy Chu Thuần lên tiếng, giọng không lớn nhưng rất trầm, hùa theo cô nàng kia: "Đúng đấy? Đi đâu vậy?"
Chu Trữ ôm vẻ mặt đau khổ, không thể không quay người lại, giả bộ ngạc nhiên rồi lắp bắp trả lời: "Anh hai, anh cũng đến chơi à, trùng hợp thật…"
Chu Thuần nhăn mặt, không để ý đến những người đang vây quanh, trực tiếp đá một cú vào ống chân Chu Trữ.
Chu Trữ bị đá cho loạng choạng, còn chưa kịp kêu đau thì đã nghe thấy cô nàng bên cạnh kinh hãi kêu lên một tiếng: "Á!" Giọng the thé đến chói tai…
Ngay cả Chu Thuần đứng gần nhất cũng khó chịu nhăn mày.
Chu Trữ chẳng rảnh lo đến cái chân đau, vội vàng rút tay ra khỏi ngực cô nàng kia, xua tay với đám bạn đang vây quanh: "Mấy người đưa cô ấy đi trước đi!" Nói xong cậu đẩy cô nàng kia một cái, đẩy vào người đám bạn.
Chu Thuần lúc này mới nhớ ra Bạch Bội vẫn còn ở phía sau, bèn nói: "Cậu vào trong đi, nói với đám Chi Thạc một tiếng, tôi có việc phải đi trước."
Bạch Bội liếc nhìn thằng nhóc họ Chu một cái, không đáp lời mà nói: "Còn sớm mà, giải quyết xong rồi vào lại, hôm nay không thể thiếu cậu được."
Chu Thuần nhìn vào mắt Bạch Bội, do dự một chút rồi gật đầu.
Thấy anh gật đầu, Bạch Bội liền nhìn sang Chu Trữ, lịch sự chào hỏi: "Thằng hai Chu, lát nữa vào cùng nhé!" Anh ta không phải nể mặt Chu Thuần mà lên tiếng chào hỏi, mà là thấy Chu Trữ trắng trẻo sạch sẽ, tướng mạo không tệ nên mới lên tiếng.
Chu Trữ miễn cưỡng nở nụ cười, ngượng ngùng gật đầu. Đợi Bạch Bội vừa rời đi, mặt cậu nhất thời xị xuống. Ở hành lang người qua lại tấp nập, cậu cũng ngại không dám ôm lấy đùi Chu Thuần, đành nghĩ ra một kế, nói: "Anh hai, anh bận thì em về nhà đây." Nói rồi định bỏ đi.
Chu Thuần không cản mà đi theo sau Chu Trữ.
Chu Trữ chịu đựng cái chân đau, xuyên qua đám đông ra khỏi quán bar, bắt một chiếc xe. Lúc này cậu mới dám quay đầu lại nhìn, thì thấy anh trai đang đứng ở cửa nhìn theo hướng này. Cậu sợ quá vội quay đầu lại, nhanh chóng báo địa chỉ rồi giục: "Bác tài đi nhanh đi!"
Chu Thuần đợi chiếc taxi khuất bóng mới quay trở lại. Vào phòng, Bạch Bội giơ tay gọi anh đến ngồi rồi hỏi: "Thằng em cậu đâu?"
Chu Thuần nhận lấy ly rượu từ cô em rót rượu bên cạnh, đáp: "Về nhà rồi."