Hai người bắt xe đi, mất cả tiếng đồng hồ mới đến được thành phố L. Họ đến một nhà hàng mà Chu Thuần từng ghé qua, người khá đông, vì không đặt bàn trước được nên chỉ có thể ngồi ở đại sảnh.
Gọi món xong thì có một đám các cô gái trẻ tuổi đến ngồi ở bàn bên cạnh. Chu Trữ theo bản năng cứ liếc mắt nhìn sang. Chu Thuần thấy vậy thì có chút không vui.
Lúc mang đồ ăn lên, Chu Thuần lại có điện thoại, anh ra ngoài nghe.
Chu Trữ nhân cơ hội gọi một chai bia, cũng chẳng đợi anh trai mà tự mình vừa ăn vừa uống.
Chu Thuần nghe điện thoại khá lâu, hơn mười phút sau mới quay lại chỗ ngồi. Thấy Chu Trữ đang uống bia anh cũng không nói gì, nói chung chỉ cần không quá đáng thì anh lười nhắc nhở Chu Trữ.
Ăn no uống say, Chu Trữ lại đòi đi tắm suối nước nóng.
Chu Thuần do dự một lát rồi mới dẫn cậu đi. Suốt dọc đường đi anh không nói gì, anh muốn thử xem, liệu sau khi nhìn thấy Chu Trữ khỏa thân anh còn có cảm giác hay không…
Hai người thuê một phòng tắm riêng. Trong phòng thay đồ, Chu Thuần nhanh chóng cởi hết đồ rồi quấn khăn tắm đi ra ngoài, Chu Trữ thì một lát sau mới ra.
Bể tắm không sâu lắm, trong nước rải đầy cánh hoa hồng đỏ. Chu Trữ vén khăn tắm rồi tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ xuống nước. Vừa ngâm mình trong làn nước ấm, cậu đã thoải mái rên lên một tiếng: "Ưm… Thật thoải mái!"
Mới chỉ được một lát, Chu Thuần chỉ vừa liếc nhìn một cái, cơ thể đã lại có cảm giác…
Đối với việc thèm muốn cơ thể em trai mình, Chu Thuần cũng không cảm thấy xấu hổ. Anh vốn không phải là người sẽ bị đạo đức trói buộc, đạo đức chỉ là công cụ vô hình mà tầng lớp thống trị dựng lên để quản lý và trói buộc tầng lớp bị trị một cách tốt hơn. Chỉ có kẻ ngu mới dùng đạo đức để trói buộc bản thân hoặc yêu cầu người khác. Tổ tiên và những người thân của anh đã làm những chuyện có thể bị phán xét là trái đạo đức, vậy thì làm sao một gia đình như vậy có thể giáo dục ra một thế hệ sau có đạo đức cao thượng? Loại gia đình nào thì sinh ra loại con người đó, loại cha mẹ nào thì sinh ra loại con cái đó! Tổ tiên làm gì thì con cháu bắt chước theo!
Anh sẽ không bị đạo đức trói buộc, nhưng anh cũng không tránh khỏi sự giằng xé. Quan hệ lσạи ɭυâи có lẽ không phải là chuyện gì to tát, nhưng một khi bị bại lộ thì phản ứng của những người xung quanh mới là điều khủng khϊếp không thể tưởng tượng nổi…
Anh tựa đầu vào thành bể, nhìn Chu Trữ đang nghịch nước, ánh mắt vốn tập trung dần trở nên tan rã.
Chu Trữ vẫn còn tính trẻ con, gom hết những cánh hoa xung quanh lại gần mình, để chúng trôi lềnh bềnh xung quanh rồi nhẹ nhàng thổi chúng trôi đi…
Tắm xong, hai người lại đi mát-xa chân rồi mới rời đi.
…
Cuối tháng tám, Chu Thuần được thăng lên úy đồng thời nhận được thông báo triệu hồi về đại quân khu ở thành phố A. Trước khi đi, liên đội còn cố ý tổ chức một buổi tiệc chia tay, đêm đó khó tránh khỏi uống hơi nhiều.
Chu Trữ cũng tham gia, bị mọi người chuốc cho không ít rượu. Hai người được người dìu về nhà khách.
Nửa đêm, Chu Thuần tỉnh rượu rồi đi vào nhà vệ sinh. Ra ngoài nằm lên giường, liếc nhìn Chu Trữ một cái rồi thế nào cũng không ngủ được. Cái thôi thúc bị đè nén bấy lâu nay lại trỗi dậy. Lần này không phải là thôi thúc về thể xác mà là về mặt tinh thần. Bên dưới anh rất thành thật xìu xuống, nhưng trong lòng lại muốn sờ soạng Chu Trữ. Có lẽ là do tác dụng của cồn, những cảm xúc bị che giấu trong lòng bị phóng đại lên, rất kỳ lạ, chưa từng có bao giờ…
Anh không suy nghĩ nhiều nữa, đã nghĩ thì phải hành động.
Chu Trữ không cởϊ qυầи áo, chăn cũng bị đá sang một bên, áo thun bị kéo lên để lộ ra toàn bộ vòng eo. Chu Thuần đưa tay sờ soạng đến bên hông Chu Trữ rồi nhẹ nhàng vuốt ve…
Chu Trữ cảm thấy có gì đó nên khẽ rên hừ hừ rồi trở mình, quay lưng lại phía Chu Thuần: "…"
Chu Thuần dừng lại một lát rồi di chuyển xuống phía dưới mông, lần này là sờ qua lớp quần, không sờ được mấy cái thì đã cương cứng.
Anh một tay vuốt ve Chu Trữ, một tay thò vào giữa hai chân mình…