Đến ngày thứ tư, Chu Trữ không chịu nổi nữa, bèn gọi điện cho mẹ khóc lóc đòi về nhà.
Mẹ Chu đã lại cùng bố Chu đi đến một nơi khác, hai ông bà già vất vả lắm mới có thời gian cùng nhau đi du lịch, dĩ nhiên sẽ không chỉ nghe có vài câu của Chu Trữ mà bỏ về. Mẹ Chu nói: "Nói với anh trai con ấy, mẹ với bố con hai tuần nữa mới về. Thôi nhé, bố con đang giục đây này."
"Bố con giục thì liên quan gì đến mẹ chứ?" Chu Trữ vừa dứt lời đã nghe thấy đầu dây bên kia cúp máy. Cậu lẩm bẩm một câu tục tĩu rồi ném điện thoại sang một bên, cân nhắc xem tối nay phải làm công tác tư tưởng với anh trai thế nào.
Buổi tối hai người vẫn ăn riêng ở nhà ăn. Ăn xong, Chu Thuần lái xe đưa Chu Trữ đến dưới nhà khách.
Chu Trữ không nhúc nhích mà liếc nhìn ra ngoài cửa sổ rồi quay sang phía Chu Thuần, đưa tay gãi gãi tai nói: "Anh hai, có muốn lên ngồi chơi không?"
Chu Thuần nhìn cậu, nhướng mày, không vòng vo mà hỏi thẳng: "Sao? Có chuyện gì à?"
"… Không có gì… À thì có chút chuyện…" Chu Trữ ậm ừ nói.
Chu Thuần vốn dĩ rất dễ mất kiên nhẫn với thằng em này, mặc kệ thì trong lòng không yên, thỉnh thoảng lại nhớ nhung, nhưng cứ để bên cạnh thì lại đủ thứ chuyện xảy ra, không chỉ cảm xúc dễ mất kiểm soát mà sinh lý cũng theo đó mà có vấn đề. Anh sắp phát điên vì cái thứ phiền phức Chu Trữ này rồi, giọng nói lập tức cao lên: "Có gì thì nói nhanh lên, ấp a ấp úng, mày có ra dáng đàn ông không hả!"
Lần này Chu Trữ lại càng không dám nói, thấy anh trai sắp nổi trận lôi đình đến nơi cậu còn dám nhắc đến chuyện về nhà nữa à. Vì vậy cậu liên tục lắc đầu, nhanh chóng mở cửa xe, buông một câu "Không có gì hết" rồi bỏ chạy.
Chu Thuần ngồi trong xe thở dài, do dự vài giây rồi vẫn xuống xe, đi theo Chu Trữ vào nhà khách.
Chu Trữ thấy anh trai mình đi theo vào, trong lòng thầm kêu khổ, vội vàng lấy lòng lấy từ trong tủ lạnh ra một chai nước đưa cho Chu Thuần, kiếm cớ nói chuyện: "Hôm nay em gọi điện cho mẹ, mẹ bảo hai người còn phải ở ngoài đó chơi thêm hai tuần nữa…"
Chu Thuần cũng không thèm động đến chai nước kia, nghe Chu Trữ nói chuyện thì dời mắt sang, thấy cậu đang cẩn thận dè dặt như vậy thì tâm trạng lại đột nhiên tốt lên, cũng có hứng thú nói chuyện, tiếp lời: "Ừ, mày ở một mình buồn à?"
Chu Trữ nghịch ngợm cái điều khiển TV, liếc trộm anh trai rồi giả bộ nói: "Cũng tàm tạm, chỉ là hơi nhớ nhà thôi."
Chu Thuần nhìn cậu: "Cuối tuần anh dẫn mày đi chơi ở thành phố, còn chuyện về nhà thì đợi trường mày có kết quả rồi tính sau!"
Chu Trữ vừa nghe, không khỏi oán thầm: "Biết đến bao giờ mới có kết quả…"
Chu Thuần không tiếp lời, ngón tay gõ gõ lên tay vịn bằng gỗ của chiếc sô pha nói: "Nếu mày chán quá thì anh xin cho mày đi cửa sau, tham gia khóa huấn luyện quân sự hè thì sao?"
Chu Trữ mím môi, nhỏ giọng nói: "Chán òm…"
Chu Thuần hừ một tiếng rồi đứng dậy lấy chiếc máy tính bảng của Chu Trữ, ngồi xuống sô pha chơi tiếp.
Chu Trữ thấy anh trai mình không có ý định rời đi thì cũng không dám đuổi người, vừa xem TV vừa nghĩ ngợi lung tung, chốc chốc lại đổi kênh…
Chu Thuần thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc nhìn cậu một cái, nhưng trước sau vẫn không nói gì.
Đến hơn 10 giờ, Chu Trữ bị mấy chương trình TV nhàm chán thôi miên cho ngủ gật. Chu Thuần tắt máy tính rồi đứng dậy tắt TV, đi đến bên cửa sổ đắp chăn cho Chu Trữ cẩn thận, lại chỉnh nhiệt độ điều hòa cao hơn rồi mới tắt đèn rời đi.
…
Quân khu này nằm ở gần thành phố L. L là một thành phố hạng hai, không có nhiều danh lam thắng cảnh, toàn là mấy chỗ thật giả lẫn lộn. Chu Thuần không biết kiếm đâu ra một cuốn sách du lịch nhỏ đưa cho Chu Trữ, hỏi cậu muốn đi đâu.
Chu Trữ lật qua lật lại, toàn là núi với công viên, nói chung đều là mấy chỗ phải đi bộ. Trời nóng thế này, cậu thà ở nhà khách ngủ còn hơn ra ngoài phơi nắng, nói: "Ra ngoài ăn gì đó đại đi anh!"