Chương 33

Tiểu Triệu ban đầu cũng giống như Chu Trữ, nhưng sau này thường xuyên quét dọn văn phòng cho Chu Thuần, lau bụi trên đó nên cũng không còn thấy lạ nữa, nói: "Vâng, đây là truyền thống, năm nào cũng có cuộc thi kéo co. Năm ngoái cũng thắng, nhưng chỉ được cái giấy khen thôi." Cậu ta chỉ vào một cuộn giấy ở góc giá sách: "Là cái này này."

"…" Chu Trữ cạn lời, trường cậu cũng tổ chức mấy cái trò này, nhưng cậu lần nào cũng trốn. Một đám người liều mạng kéo một sợi dây thừng, trong mắt cậu thật nực cười.

Lúc này điện thoại reo, Tiểu Triệu đi qua nhấc máy. Cậu ta nói vài câu rồi cúp máy.

Chu Trữ không còn hứng thú ngắm nghía mấy cái giải thưởng linh tinh kia nữa, hỏi Tiểu Triệu: "Ở đây có chỗ nào chơi không?"

Tiểu Triệu nghĩ ngợi một lát rồi nói: "Tôi nghe nói có cái công viên cấp quốc gia gì đó, nhưng chưa đi bao giờ."

Chu Trữ gật đầu, lại hỏi: "Ở đây có mạng không?"

Tiểu Triệu: "Có, nhưng chỉ vào được mạng nội bộ thôi."

Chu Trữ nhăn mặt, không nhịn được chửi một câu: "Đệt."



Chu Thuần họp xong trở về thì thấy Chu Trữ đang ngơ ngác chơi game…

Chu Trữ chơi xong ván cuối cùng rồi nói: "Anh ơi, mấy giờ anh tan làm?"

Chu Thuần rót cho mình một cốc trà, đáp: "Hôm nay anh trực."

Chu Trữ tắt phụt máy tính, đứng lên duỗi người rồi lại ngồi phịch xuống, vẻ mặt ỉu xìu nhìn anh trai: "Anh ơi, em muốn về nhà…"

Chu Thuần uống nước xong, đặt cốc xuống rồi đá vào cái ghế mà Chu Trữ đang bám víu: "Tránh ra."

Chu Trữ đứng sang phía đối diện bàn.

Chu Thuần ngước mắt liếc nhìn cậu: "Chán à?"

Chu Trữ gật đầu lia lịa: "…"

Chu Thuần gạt mấy thứ linh tinh trên bàn sang một bên: "Đợi đến chủ nhật anh dẫn mày đi chơi một chuyến. Giờ thì mày ra ngoài với Tiểu Triệu đi dạo đi." Nói xong liền cầm điện thoại lên gọi, gọi xong thấy Chu Trữ vẫn chưa nhúc nhích thì lập tức trừng mắt, tranh thủ lúc điện thoại còn chưa kết nối nói thêm một câu: "Đừng có cản trở anh mày làm việc!"

Chu Trữ ỉu xìu bỏ đi. Đi ngang qua cửa sổ thấy bên ngoài trời nắng như đổ lửa, không nhịn được lẩm bẩm: "Mẹ kiếp, trời nóng thế này mà đi dạo cái con khỉ gì!"



Hơn một tiếng sau, Chu Thuần từ trong văn phòng bước ra thì thấy Chu Trữ và Tiểu Triệu đang vừa cắn hạt dưa vừa uống nước ngọt, buôn dưa lê rất hăng say!

Tiểu Triệu vừa thấy anh thì suýt sặc nước, không khỏi ho sù sụ rồi vội vàng đứng lên chào: "Liên trưởng."

Chu Thuần nheo mắt trừng cậu ta, vài giây sau mới ừ một tiếng.

Thấy vậy, Tiểu Triệu mới dám buông tay đang chào xuống.

Chu Trữ rũ mắt xuống không nhìn ai, miệng vẫn nhai chóp chép.

Chu Thuần liếc nhìn cậu một cái rồi không nói gì, bỏ đi.

Đợi người đi xa, Tiểu Triệu mới thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống run giọng nói: "Tôi cứ tưởng sắp bị mắng đến nơi rồi chứ!"

Chu Trữ rất đồng cảm với Tiểu Triệu, bị ánh mắt kia của anh trai cậu trừng cho thì chỉ có nước hồn vía lên mây mà thôi…

Sau đó, Tiểu Triệu không dám thoải mái ăn uống nữa, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà trò chuyện với Chu Trữ.

Chu Trữ thấy cậu ta như vậy thì cũng thấy chán, ngồi chơi điện thoại một mình, thỉnh thoảng mới nói với Tiểu Triệu một hai câu.

Chu Thuần trở về, đưa đồ trong tay cho Tiểu Triệu, nói: "Mang đến cho đoàn trưởng Ôn đi."

Tiểu Triệu nhận lấy, dạ một tiếng rồi đi.

Chu Thuần lướt qua Chu Trữ đi về phía văn phòng mình, vừa đi vừa nói: "Đi vào đây."

Chu Trữ tay còn đang cầm hạt dưa lon ton đi theo, vừa vào đã nghe Chu Thuần ra lệnh đóng cửa lại.

"Có chuyện gì à anh?"

Chu Thuần ngồi xuống ghế làm việc, gõ gõ hai ngón tay lên mép bàn, nói: "Ngồi đi."

Chu Trữ ngồi xuống, theo phản xạ thẳng lưng lên: "…"

Chu Thuần: "Bớt nói chuyện nhảm nhí với Tiểu Triệu đi, cậu ta đang làm việc, đây là bộ đội, phải tuân thủ kỷ luật. Mày xem hai đứa mày vừa ăn vừa uống, còn ra cái thể thống gì, nếu muốn ăn thì cũng không được ăn ở bên ngoài, cút vào trong phòng mà ăn, đừng để người ta nhìn vào cười cho!"

Chu Trữ cãi lí: "Không phải anh chê em vướng mắt, đuổi em ra ngoài còn gì…" Bị Chu Thuần trừng mắt cho thì giọng nhỏ dần.

Chu Thuần: "Ngày mai có huấn luyện dã ngoại, mày có muốn đi cùng không?"

Chu Trữ lắc đầu lia lịa như trống bỏi…

Chu Thuần hừ lạnh một tiếng, không nói gì thêm.

Chu Trữ đi ra ngoài mang hết đồ ăn thức uống vào, ngồi co ro trên chiếc sô pha đơn sơ trong góc phòng, chơi điện thoại.

Thỉnh thoảng Chu Thuần liếc mắt nhìn qua, tiếng cắn hạt dưa của Chu Trữ lại nhỏ đi một chút…