Chương 32

Hai người một trước một sau đi vào nhà ăn, luôn có mấy anh lính đi ngang qua chào hỏi Chu Thuần, tiện thể liếc nhìn Chu Trữ một cái rồi đi. Giữa đường cũng gặp vài người Chu Thuần chủ động bắt chuyện, đều là mấy sĩ quan có quân hàm. Chu Trữ chưa từng thấy Chu Thuần xử lý các mối quan hệ xã giao một cách thành thạo như vậy, nhất thời lộ vẻ kinh ngạc.

Hai người tìm một góc khuất, Chu Thuần thấy vẻ mặt của Chu Trữ có gì đó không đúng thì hỏi: "Mày nhìn anh kiểu gì đấy?"

Chu Trữ vừa chạm mắt anh trai đã vội vàng lúng túng dời tầm mắt đi, nói: "Không có gì, chỉ là đói bụng thôi."

Chu Thuần biết cậu nói dối, chỉ liếc mắt một cái rồi không hỏi thêm.

Bữa cơm này hai người ăn ở khu riêng. Ăn xong, Chu Thuần nhìn đồng hồ rồi nói: "Mày đi theo anh lên đơn vị hay là về khách sạn?"

Chu Trữ nghĩ một chút, cảm thấy về khách sạn một mình cũng chán, liền nói: "Hay là em lên đơn vị anh xem sao!"

Chu Thuần gật đầu rồi lái xe chở Chu Trữ thẳng đến đơn vị của mình.

Chu Thuần tốt nghiệp trường quân đội xong, vừa đến đơn vị đã được bổ nhiệm làm chính liên trưởng, quân hàm thì đúng quy trình mà lên thôi, tốt nghiệp cao đẳng trở lên thì được phong trung úy. Hiện tại cũng sắp được hai năm rồi, đến tháng 8 sẽ được thăng lên thượng úy, sau đó điều thẳng về đại quân khu ở thành phố A, đến dưới trướng của Diệp Chi Thạc làm việc.

Chu Thuần hiện đang quản hơn 100 người, không nhiều lắm nhưng việc vặt cũng không ít. Mấy hôm trước có hai tên lính phạm lỗi kỷ luật, ra ngoài "bay" bị người ta tố giác. Đây là vi phạm kỷ luật, sau khi xem xét thì quyết định cảnh cáo và giam giữ. Chỉ vì cái chuyện vớ vẩn này mà còn phải mở đại hội toàn liên, Chu Thuần chán ghét nhất là mấy chuyện này, nhưng cũng không còn cách nào khác, kỷ luật của liên đội cũng do anh quản mà.

Hai người vào văn phòng, Chu Thuần lôi trong đống giấy tờ trên bàn ra một quyển sổ ghi chép, nói với Chu Trữ đang đứng bên cạnh: "Mày cứ ở đây chơi đi, đừng có chạy lung tung, anh phải đi họp."

Chu Trữ liếc mắt nhìn quanh phòng, hỏi dò Chu Thuần: "Em chơi máy tính của anh được không?"

Chu Thuần dừng bước ở cửa, nói: "Không được." Nói xong nghĩ một chút rồi nói thêm: "Để anh bảo người mang notebook đến cho mày."

"Vâng ạ." Chu Trữ vội vàng cười đáp.

Chu Thuần vừa nhấc chân bước ra thì lại dừng lại, cảnh cáo: “Anh sẽ về sớm thôi, lúc anh chưa về thì không được đi đâu hết, không được động vào bất cứ thứ gì trên bàn của anh, có chuyện gì thì đi tìm Tiểu Triệu."

Tiểu Triệu là lính liên lạc của Chu Thuần, ở văn phòng bên ngoài. Lúc nãy hai người vừa vào, Chu Thuần đã nói chuyện với cậu ta, Chu Trữ đứng bên cạnh nên cũng thấy.

"Vâng ạ, anh hai, anh mau đi đi, em biết rồi, em không động vào đồ của anh đâu, toàn là cơ mật mà!"

Chu Thuần nhìn cậu thêm một cái rồi không nói gì nữa, sau khi ra khỏi phòng còn dặn dò Tiểu Triệu vài câu rồi đi họp.

Chu Trữ đợi anh trai đi khỏi liền đóng cửa lại cẩn thận, sau đó hết sờ mó cái này đến ngó nghiêng cái kia. Trong văn phòng có một cái giá sách rất lớn, bên trong bày mấy cái cúp, giấy chứng nhận và hồ sơ tài liệu, chật kín cả. Cậu đứng trước cửa kính của giá sách ngắm nghía chữ trên cúp và giấy chứng nhận, trên đó có khắc cả thời gian, sớm nhất là từ năm 1987, giải thưởng thì càng buồn cười hơn, là giải nhì cuộc thi kéo co của sư đoàn…

Lúc này có tiếng gõ cửa, Chu Trữ nói: "Vào đi."

Người bên ngoài nghe vậy bèn mở cửa bước vào, lịch sự cười chào rồi đặt chiếc máy tính lên bàn.

Chu Trữ không phải người khó gần, so với Vương Tử Dư và Tôn Ngạn Hằng, tuy cậu không đủ thông minh nhưng lại dễ được người khác quý mến hơn. Cậu không khiến người ta có cảm giác muốn xa lánh hoặc tránh còn không kịp. Tiểu Triệu đặt máy tính xuống rồi nói bằng giọng phổ thông lơ lớ: "Tôi là Tiểu Triệu, lính liên lạc của liên trưởng Chu, có chuyện gì cứ gọi tôi, tôi ở bên ngoài."

Chu Trữ thấy Tiểu Triệu trạc tuổi mình thì nổi hứng muốn buôn chuyện, chỉ vào mấy cái cúp cũ kỹ kia, cảm thán: "Mấy cái này đều hơn hai mươi năm rồi đấy!"