Chu Trữ nghe thấy tiếng động chỉ bĩu môi, trở mình rồi ngủ tiếp, không hề hay biết gì.
Chu Thuần mặc xong quân phục, rửa mặt bằng nước lạnh rồi ra khỏi phòng. Anh còn phải về ký túc xá để thay quân trang.
Đến giữa trưa, Chu Thuần gọi điện cho Chu Trữ, mới reo được một tiếng đã bị ngắt máy. Gọi lại thì nhận được thông báo thuê bao đã khóa, không còn cách nào khác, anh đành phải quay lại nhà khách.
Trong phòng, Chu Trữ vẫn còn ngủ say, điện thoại chưa kịp đổ chuông đã cạn sạch pin vì cuộc gọi nhỡ cuối cùng, chỉ rung nhẹ một cái rồi im bặt, không một tiếng động.
Chu Thuần dùng thẻ quẹt mở cửa phòng, vừa thấy trong phòng tối om thì nhíu mày, anh đóng cửa cẩn thận rồi bước vào.
Chu Trữ cảm nhận được tiếng động nhưng không tỉnh, chỉ trở mình, đè chăn xuống dưới thân khiến chiếc qυầи ɭóŧ bị kéo lên, lộ ra phần gốc đùi.
Chu Thuần nhăn mặt dời mắt đi, đi đến bên giường kéo rèm cửa sổ, mở cửa sổ cho thông thoáng. Khi làm những việc này anh chẳng hề nhẹ tay, khiến Chu Trữ dù ngủ say đến mấy cũng phải tỉnh giấc, dụi mắt ngơ ngác nhìn Chu Thuần. Một lúc sau mới nhận ra người mặc quân phục trước mặt là anh trai mình.
"Ưm…" Cậu duỗi người rồi lăn sang một bên, khiến chiếc qυầи ɭóŧ bị kéo lên cao hơn.
Chu Thuần tùy tiện lôi một bộ quần áo trong vali ném cho cậu, thúc giục: "Năm phút nữa ra đây cho tao." Nói xong xoay người ra khỏi phòng, đi đến chỗ cửa sổ hành lang, móc thuốc lá ra châm.
Chu Trữ ra rất nhanh, nhìn thấy tàn thuốc trên bệ cửa sổ, cậu ngáp một cái nói: "Anh hai, cho em một điếu với, giải buồn ngủ."
Chu Thuần móc bao thuốc và bật lửa ném cho Chu Trữ, sau đó dựa vào tường nhìn cậu.
Chu Trữ hút thuốc đã nhiều năm, bình thường không nhìn thấy thì không nghĩ đến, giờ vừa ngửi thấy mùi là cơn nghiện lại nổi lên. Cái bật lửa có vẻ sắp hết ga, đánh mãi mới lên lửa. Cậu kẹp thuốc khác với người khác, thích kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa của tay trái, lại không có thói quen gẩy tàn thuốc, động tác cũng không hề thuần thục, nhìn là biết không phải dân nghiện.
Chu Thuần nhìn động tác kẹp thuốc của Chu Trữ, bỗng dưng nhớ đến một bộ phim thời dân quốc mà anh từng xem hồi nhỏ. Anh đã quên tên phim rồi, chỉ nhớ có một gã kép hát mặc áo dài màu xám cũng hút thuốc như thế, trong khung hình đen trắng, trông vừa phong tình lại vừa cô tịch. Đương nhiên Chu Trữ lúc này chẳng có chút phong tình nào, Chu Thuần chỉ nhìn động tác kẹp thuốc nhỏ nhặt của cậu mà suy nghĩ vẩn vơ.
Lúc này, Chu Trữ hỏi: "Anh, hút thêm điếu nữa không?"
Chu Thuần không nói gì, chỉ vươn tay ra nhận lấy điếu thuốc, đưa lên mũi ngửi ngửi rồi mới ngậm vào miệng.
Chu Trữ ngậm điếu thuốc tiến sát lại gần anh trai, nói không rõ ràng: "Dùng lửa châm đi, bật lửa không ăn thua đâu."
Chu Thuần do dự một giây rồi mới ghé đầu lại gần, dí tàn thuốc vào tàn thuốc của Chu Trữ, rít mạnh hai hơi, tàn thuốc bùng lên hai lần rồi tắt ngúm. Anh lập tức rụt đầu ra khỏi phạm vi hơi thở của Chu Trữ.
Chu Thuần hút rất nhanh, chỉ vài hơi đã dập tắt điếu thuốc.
Chu Trữ lại vô cùng thiếu ý thức, ném luôn mẩu thuốc ra ngoài cửa sổ.
Nếu như là hôm thời tiết có gió hoặc có vật dễ cháy thì rất dễ gây họa. Trong quân đội khác với bên ngoài, xảy ra chuyện gì cũng có người phải ra mặt chịu trách nhiệm. Chu Thuần lập tức trừng mắt nhìn Chu Trữ: "Mày không có đầu óc hay không có thường thức hả?"
Môi trường ở vùng Tây Bắc rất khô hanh, lại đang đúng vào thời điểm khô hạn nhất trong năm, rất dễ gây hỏa hoạn.
Hai người đang ở tầng hai, Chu Trữ dưới sự giám sát của anh trai phải vịn vào bệ cửa sổ nhìn xuống dưới lầu. Rất nhanh cậu đã tìm thấy mẩu thuốc mình vừa ném xuống, nhìn kỹ thì thấy đã tắt rồi, lúc này cậu mới tự tin hơn chút, nói: "Tay em chuẩn lắm, em luyện lâu rồi, không chỉ ném trúng mà còn dập tắt được."
Chu Thuần túm lấy cổ áo Chu Trữ, kéo người sang một bên, tự mình thò đầu xuống xem xét, xác nhận xong mới thu tầm mắt về, nheo mắt nhìn Chu Trữ với vẻ khinh thường: "Đừng có ở đấy mà bốc phét với anh!"
Chu Trữ không dám cãi lại: "…"
Chu Thuần nhấc chân lên đá, vẫn là cái kiểu hời hợt không dùng sức, chỉ như trêu đùa con cún con, nói: "Đi thôi, đi ăn cơm." Nói xong xoay người bỏ đi.
Chu Trữ phủi phủi bụi trên ống quần rồi đuổi theo.
Chu Trữ cứ tưởng anh trai sẽ dẫn mình đi nhà hàng nào đó, ai ngờ Chu Thuần lại lái xe thẳng đến cổng nhà ăn. Cậu ngồi ở ghế phụ, mặt lập tức xị xuống.
Chu Thuần xuống xe, thấy Chu Trữ vẫn ngồi im không nhúc nhích thì quát: "Còn ngốc ra đấy làm gì!"
"…" Chu Trữ vội vàng xuống xe, đúng là cậu tự tìm chết, không có việc gì còn chủ động lao vào chỗ mắng.