Chu Trữ nhìn cánh cửa phòng tắm, lại nhìn cái vali trên đất, không biết phải làm sao, cứ đứng ngây ra đấy cho đến khi Chu Thuần tắm xong bước ra.
Chu Thuần chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm ngang hông, làn da rám nắng khỏe mạnh do quanh năm dãi dầu mưa nắng, đường cong cơ bắp cân đối rõ ràng, những giọt nước chưa lau khô còn đọng lại trên đó. Chu Trữ thầm ngưỡng mộ, không khỏi nhìn thêm mấy cái.
Chu Thuần cảm nhận được ánh mắt của em trai nhưng không hề phản ứng gì. Anh lôi quần áo trong vali ra rồi cứ thế trước mặt Chu Trữ cởi chiếc khăn tắm vứt sang một bên, mặc qυầи ɭóŧ vào.
Chu Trữ thấy anh trai mình trần như nhộng thì có chút không được tự nhiên, vội dời mắt đi chỗ khác, đi đi lại lại trong phòng một cách vô nghĩa. Cậu nghĩ bụng, dù gì cũng là đàn ông con trai cả, có gì mà phải ngại, nhưng cứ nhìn thấy anh trai mình khỏa thân là lại thấy kỳ cục khó tả!
Chu Thuần mặc quần áo rất nhanh, xoay người lại thấy Chu Trữ cứ lóng nga lóng ngóng thì nói: "Mày lượn lờ cái gì đấy, muộn thế này rồi còn không mau đi tắm rửa ngủ đi?"
Chu Trữ ngớ người, hỏi: "… Anh không về ạ?"
Chu Thuần vốn đang giữ được bình tĩnh, ngay lập tức bị câu nói này của Chu Trữ chọc cho bốc hỏa, anh nheo mắt lại: "Ý mày là muốn đuổi anh đi đấy hả?"
Chu Trữ thấy Chu Thuần nổi giận thì vội vàng lùi về phía giường, giả lả giải thích: "Anh hai, anh nhạy cảm quá đấy, em không có ý đó đâu, em biết anh phải về đơn vị rồi mà, thật sự không có ý đuổi người đâu ạ!"
Chu Thuần hừ lạnh một tiếng, lấy điện thoại ra xem giờ, rồi ngước mắt nhìn Chu Trữ, cảnh cáo: "Sáng sớm mai anh còn phải đến đội báo cáo, không có thời gian rảnh hơi mà dỗ mày đâu, mau đi tắm rửa đi!"
Chu Trữ không dám cãi lời, lủi thủi vào phòng tắm, tắm táp qua loa rồi quấn khăn tắm bước ra, thấy anh trai vẫn chưa ngủ, lại lục lọi vali tìm qυầи ɭóŧ.
Chu Thuần nằm trên giường, nửa nhắm nửa mở mắt đánh giá Chu Trữ, liền thấy chiếc khăn tắm vốn đã lỏng lẻo trên hông Chu Trữ bỗng dưng tuột xuống, cả chiếc mông trắng nõn nửa vểnh nửa mềm mại hiện ngay trước mắt…
Chu Trữ vừa kéo qυầи ɭóŧ lên đến gần đầu gối thì chiếc khăn tắm tuột xuống, theo phản xạ cậu định với lấy nhưng không kịp. Cậu vừa giữ qυầи ɭóŧ cho khỏi tụt, vừa với lấy chiếc khăn tắm trên sàn, nhưng chỉ túm được một góc, che cũng chỉ che được nửa cái mông. Cậu cứ thế một tay giữ khăn tắm, một tay giữ qυầи ɭóŧ, trông vừa buồn cười vừa tội nghiệp, loay hoay mãi mới mặc xong quần áo.
Chu Thuần nhắm mắt lại, hình ảnh cái mông trắng nõn kia cứ hiện lên trong đầu không thôi, vốn dĩ bên dưới chỉ hơi hơi rục rịch, giờ thì cương cứng hoàn toàn…
“Mẹ kiếp!”
Chu Thuần chửi thầm một tiếng rồi dùng tay che mắt lại.
Chu Trữ giật mình, vội quay người lại nhìn Chu Thuần, thấy anh che mắt thì cho rằng do đèn sáng quá nên vội vàng tắt đèn, sau đó mò mẫm trèo lên giường. Vì chỉ có một chiếc chăn nên cậu vén chăn lên rồi nằm sát mép giường, sợ làm ồn đến Chu Thuần nên đến thở mạnh cũng không dám…
Khoảng hơn một phút sau, cậu nghe thấy tiếng Chu Thuần trở mình, rồi sau đó không còn động tĩnh gì nữa. Đây là lần đầu tiên hai người ngủ cùng nhau, đến một câu chúc ngủ ngon cũng không có. Trong bóng tối, không khí tĩnh lặng đến quỷ dị, lại thêm đang ở nơi xa lạ, Chu Trữ trằn trọc mãi không ngủ được. Khi trở mình, chân cậu vô tình chạm phải chân Chu Thuần, trong lòng giật thót, vội vàng rụt chân lại.
Chu Trữ thì rụt chân lại, nhưng bắp chân cậu lại vô tình quẹt trúng bụng dưới của Chu Thuần, khiến anh thở mạnh ra. Vốn dĩ bên dưới đã dịu xuống, giờ lại có dấu hiệu trỗi dậy. Anh dứt khoát vén chăn lên rồi lặng lẽ xuống giường, không bật đèn mà chỉ nhờ ánh sáng lờ mờ hắt vào từ đèn đường bên ngoài cửa sổ đi vào phòng tắm, đóng cửa cẩn thận rồi đối diện với bồn cầu, nheo mắt tự mình thủ da^ʍ.
Chu Trữ nghiêng đầu lắng nghe, mãi mà không nghe thấy động tĩnh gì trong phòng tắm, đến tận vài phút sau mới nghe thấy tiếng xả nước. Chẳng bao lâu sau thì anh trai cậu bước ra, hiếm khi ân cần hỏi han: "Anh bị tào tháo rượt hả?"
Chu Thuần vừa mới giải tỏa xong, cơ thể còn hơi mệt mỏi, ánh mắt cũng không còn sắc bén như thường ngày. Anh liếc nhìn Chu Trữ một cái rồi dời mắt đi, nằm xuống giường, giọng nói lộ ra vẻ mệt mỏi, chậm rãi nói: "Không có gì, ngủ đi!"
Chu Trữ: "…"
Lần này Chu Thuần vừa nằm xuống đã ngủ ngay, tiếng thở đều đều. Chu Trữ cũng mơ mơ màng màng thϊếp đi.
Lúc 7 giờ rưỡi, chuông báo thức Chu Thuần cài vang lên, anh tắt chuông, không nán lại trên giường một phút nào, lập tức vén chăn rời giường.