Chương 3

Mẹ Chu vốn là một "thanh niên văn nghệ" thế hệ cũ, không được xem nhạc kịch thì có chút thất vọng, trong lòng cũng oán trách, sao Chu Trữ với Chu Thuần lại khác nhau một trời một vực như vậy chứ, chẳng để bà bớt lo chút nào…

Chu Trữ nghe bố Chu lải nhải, lại nhìn đôi mắt ưu sầu của mẹ Chu, cậu nhanh nhẹn theo Chu Thuần ra khỏi nhà.

Nhà họ Chu và nhà họ Vương rất gần nhau. Hai người đến nhà họ Vương, thấy nhà họ Vương cũng đang “họp gia đình”, trên mặt đất đầy mảnh vỡ chén trà. Vương Tử Dư trốn sau lưng mẹ, nháy mắt trêu ngươi bố hắn, còn mẹ hắn thì ra sức khuyên can, anh hắn là Vương Tử Thao đứng bên cạnh kéo bố hắn lại…

Cả nhà đang nháo loạn, nhất thời không ai để ý có khách đến. Đến khi Chu Thuần lên tiếng gọi "chú Vương", mọi người mới im lặng. Bố của Vương Tử Dư lập tức thu lại vẻ giận dữ, bị người ngoài thấy cảnh gia đình mình ầm ĩ, ông có chút xấu hổ, nói: "A, là Chu Thuần đấy à!"

Mẹ của Vương Tử Dư vội bảo người giúp việc vào dọn dẹp mảnh vỡ trên sàn, rồi mời Chu Trữ và Chu Thuần vào nhà ngồi. Chu Trữ và Vương Tử Dư nhìn nhau, nhún vai, rồi theo anh ngồi xuống.

Vương Tử Dư định sà tới ngồi cạnh Chu Trữ, nhưng mông còn chưa kịp chạm vào ghế đã bị bố hắn quát: "Ai cho mày ngồi?"

Bố của Vương Tử Dư làm quân nhân cả đời, giọng rất lớn. Tiếng quát làm Chu Trữ và Chu Thuần giật mình! Mẹ của Vương Tử Dư ngượng ngùng cười, kéo tay áo bố hắn, ra hiệu.

Vương Tử Dư cứ đứng nửa vời trên ghế sofa mãi…

Chu Trữ liếc nhìn hắn với ánh mắt đồng cảm.

Sau đó, hai nhà bắt đầu bàn bạc cách giải quyết. Mọi người đều đã có ý kiến trong lòng, nên bàn một lát là xong. Chu Thuần gọi điện thoại cho bố mẹ, bảo họ đi mua quà, lát nữa cùng đến xin lỗi.

Hai đứa trẻ gây họa chẳng hề tỏ ra lo lắng hay áy náy, thần thái đứa nào đứa nấy thản nhiên, vô tâm vô phế. Mấy năm nay Chu Thuần ít gần gũi với Chu Trữ. Trước kia anh học trường nội trú, một tháng mới về nhà hai ngày. Chu Trữ thì còn nhỏ, cả ngày cứ chạy nhong nhong ngoài đường. Hai anh em trừ lúc ăn cơm ra thì chẳng mấy khi gặp mặt, càng không có giao lưu gì. Anh bận, cũng chẳng rảnh lo cho Chu Trữ, ít khi hỏi han tình hình của em. Đến hôm nay, anh mới biết Chu Trữ bị người nhà dạy dỗ chẳng ra gì! Anh nghĩ ngợi về chuyện của Chu Trữ, rồi cùng người nhà họ Vương ra ngoài…