Chương 29

Ăn sáng xong, anh cầm tờ báo ngồi xuống sô pha đối diện Chu Trữ, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cậu một cái.



Chu Trữ mơ màng ngủ được nửa tiếng thì bị đói tỉnh, dụi mắt ngáp một cái, thấy anh hai đang ngồi đối diện đọc báo thì tỉnh cả ngủ.

Chu Thuần hạ tờ báo xuống, nhìn Chu Trữ với vẻ mặt ghét bỏ, nói: "Mau đi rửa mặt đánh răng đi."

"Vâng." Chu Trữ cũng không lên lầu, chỉ vào nhà vệ sinh ở tầng một rửa mặt qua loa, súc miệng rồi ba chân bốn cẳng chạy vào bếp, túm lấy cái bánh quẩy cắn một phát hết một phần ba…

Chu Thuần đợi cậu ăn xong, giơ tay nhìn đồng hồ, nói: "Cũng sắp đến giờ rồi, đi thay quần áo đi."

Chu Trữ cũng không phải đứa không biết điều, thay bộ quần áo tươm tất rồi xuống nhà, hỏi anh trai: "Bố không đi cùng có sao không anh?"

Chu Thuần đưa cái ấm tử sa đã chuẩn bị sẵn cho Chu Trữ cầm, thờ ơ nói: "Chỉ là ăn bữa cơm thôi, nếu có gì thì để bố ra mặt cũng chưa muộn."

Hôm nay người được mời là chú của bạn học Chu Thuần, đang làm việc trong Bộ Giáo dục, quan hệ rộng, tiếp khách đương nhiên là bạn học của Chu Thuần.

Chu Thuần và Chu Trữ đến trước, tranh thủ lúc khách chưa tới, Chu Thuần dặn dò Chu Trữ vài câu, bảo cậu chú ý, ăn nói cho cẩn thận.

Chu Trữ trong lòng bực bội, ngoài mặt thì dạ vâng.

Không lâu sau thì người tới, Chu Thuần lập tức thay đổi bộ mặt lạnh tanh đối với Chu Trữ lúc nãy, cười tươi rói đứng dậy đón, Chu Trữ cũng đi theo sau, làm bộ hiểu chuyện khiêm tốn đứng sau lưng anh trai.

Mọi người không đi thẳng vào vấn đề chính, mà bàn luận qua loa về những chuyện không liên quan, đến khi ăn gần xong bữa cơm mới bắt đầu đề cập tới, nhưng cũng chỉ nói vài câu, cụ thể thế nào còn phải xem tình hình tiếp theo.

Ăn xong thì ai về nhà nấy, hôm sau, bạn học của Chu Thuần gửi tin nhắn cho anh, đưa ra hai cái tên trường để hỏi ý kiến.

Hai trường này đều là trường top về khoa học kỹ thuật ở thành phố A, tuy không phải xuất sắc nhất, nhưng cũng thuộc hàng khá. Chu Thuần đương nhiên đồng ý, sau đó hẹn bạn học kia ra gặp mặt, tặng cho cô một cái ba lô hàng mới, nói: "Tôi sắp phải về đơn vị rồi, có gì nhờ cả vào cậu… Nói chung là cậu xem mà thu xếp nhé!"

Từ Lệ nhận lấy ba lô, cười, cũng không mở ra xem, nói: "Được rồi, không khách sáo với cậu."

Chu Thuần gật đầu, lại nói: "Có thiếu gì thì cứ bảo tôi."

"Ừ…"

Ba ngày ngắn ngủi, cũng không thể nào thu xếp mọi việc đâu vào đấy, huống hồ các trường đại học và cao đẳng trong khu vực mới công bố điểm chuẩn, thí sinh vẫn còn đang lục tục đăng ký, loại như Chu Trữ muốn đi cửa sau chỉ có thể đợi sau khi khai giảng, xem còn suất nào trống thì nhét vào đó.

Trong ba ngày này, Chu Trữ rất ngoan ngoãn, không có việc gì thì ru rú trong phòng lên mạng, không đi ra ngoài lêu lổng với Vương Tử Dư nữa. Khó khăn lắm mới mong đến ngày cuối cùng trong kỳ nghỉ của Chu Thuần, ai ngờ đang chơi game đến quên trời quên đất thì Chu Thuần đẩy cửa bước vào…

Chu Trữ vốn đang ngồi xổm trên ghế, vừa thấy Chu Thuần thì suýt nữa ngã nhào, trấn tĩnh lại rồi trừng mắt, giọng điệu chột dạ hỏi: "Anh… Có chuyện gì ạ?"

Chu Thuần liếc nhìn nhân vật trong game trên màn hình máu đang cạn dần, cũng không lên tiếng nhắc nhở, thò tay vào túi, nói: "Chiều nay anh bay, mày thu dọn quần áo đi theo anh."

Chu Trữ tròn mắt há hốc mồm: "Hả?"

Chu Thuần nheo mắt, mất kiên nhẫn nói: "Hả cái gì mà hả, mau thu dọn đồ đạc đi." Nói xong định bỏ đi.

Chu Trữ vội vàng nhảy xuống khỏi ghế, níu lấy cánh tay anh trai, ngơ ngác hỏi: "Không phải… Anh, em đi đâu ạ?"

Chu Thuần mặc kệ cậu túm tay mình, cũng không rút ra, nói: "Đi theo anh, bố mẹ gọi điện thoại bảo trong vòng nửa tháng sẽ không về nhà, mày ở nhà một mình không được!"

Chu Trữ: "Không phải… Anh, em sắp thành niên rồi, không sao đâu, cùng lắm thì em đến nhà ông bà!"

Chu Thuần: "Không được!"

Chu Trữ: "Tại sao ạ?"

Chu Thuần lười cãi nhau với cậu, nhấc chân lên đá, cú đá này chỉ như trêu đùa con cún con, cũng không dùng bao nhiêu sức, chỉ là để dọa nạt.

Chu Trữ nhát gan, không chịu được đe dọa, lập tức ngoan ngoãn như thú cưng đã được huấn luyện, cúi gằm mặt xuống, thành thật.

Chu Thuần vỗ vỗ đầu cậu, hài lòng bỏ đi.

Chu Trữ đợi đến khi không thấy Chu Thuần nữa thì lập tức nổi đóa, ném hết gối đầu trên giường xuống đất, rồi nằm vật ra, mặt mày ủ rũ, một lúc sau mới ôm vẻ mặt đưa đám đi lục tung đồ đạc, thu dọn hành lý.

Hai người đến đơn vị bộ đội vào lúc tối muộn. Chu Thuần cũng không về thẳng ký túc xá mà dẫn Chu Trữ đến nhà khách trong căn cứ.

Khi đăng ký, Chu Thuần chọn phòng giường đôi. Chu Trữ nghe vậy còn tưởng anh trai định để mình ở một mình nên thầm mừng thầm tủi, ai ngờ vừa vào phòng, Chu Thuần đã ném hành lý xuống đất rồi quay người vào phòng tắm. Chẳng mấy chốc đã nghe tiếng nước xả ào ào, hóa ra là anh đi tắm.