Tôn Ngạn Hằng mở mắt ra, chậm rãi nói: "Không cần đâu anh Chu, em về cùng Tử Dư."
Chu Thuần thấy trong mắt cậu ta cũng chẳng có mấy phần say, nên không nói gì thêm, quay người kéo Chu Trữ ra khỏi ghế lô.
Chu Thuần đỡ Chu Trữ, mãi đến tận trước xe mới buông tay ra.
Chu Trữ loạng choạng trèo lên xe, Chu Thuần hạ cửa kính ghế phụ xuống, cảnh cáo: "Nếu mày dám nôn trong xe, thì liệu hồn mà tự liếʍ cho sạch!"
Nghe vậy, Chu Trữ lập tức ghê tởm, ọe khan vài tiếng, vội vàng thò đầu ra ngoài cửa sổ.
Chu Thuần tức giận trừng gáy Chu Trữ, hận không thể đạp thẳng thằng em xuống xe!
Chu Trữ ọe một hồi, chỉ ra được mấy ngụm nước bọt, liền rưng rưng nước mắt rụt đầu vào, môi bóng nhẫy toàn là nước miếng.
Chu Thuần nhìn mà ghê tởm, trong đầu tự động hiện lại cảnh Chu Trữ nôn một bãi ói kinh khủng ở quán karaoke, anh nhăn mặt móc chai nước suối ra, ném cho Chu Trữ: "Súc miệng đi!"
Chu Trữ súc miệng xong, Chu Thuần mới nổ máy xe. Cũng may trên đường về nhà, Chu Trữ không giở trò gì nữa.
Chu Trữ vừa vào đến nhà đã ba chân bốn cẳng chạy ngay vào nhà vệ sinh, cởϊ qυầи, xả một tràng nước rào rào, cậu thoải mái thở phào một tiếng. Run rẩy bước ra phòng khách, thấy anh hai đang nhìn mình chằm chằm, trong lòng tức khắc căng thẳng, theo phản xạ đứng thẳng người.
Hai người nhìn nhau một hồi, Chu Trữ chịu không nổi trước, ấp úng nói: "Anh… Sao anh về mà không báo trước gì hết vậy?"
Chu Thuần rót cho mình một cốc nước, không đáp lại câu hỏi đó, mà cười khẩy: "Mày giỏi lắm! Học hành thì bê bết mà còn mặt dày đi chơi bời hả?"
Chu Trữ nuốt khan một ngụm nước bọt, quyết định lôi Vương Tử Dư ra làm bia đỡ đạn: "Tại Vương Tử Dư, nó cứ nằng nặc rủ em đi…"
"Thôi đi!" Chu Thuần cắt ngang; "Lên lầu tắm rửa cho tao, rửa hết cái mùi ghê tởm trên người đi."
"…" Chu Trữ không dám hé răng thêm lời nào, ỉu xìu lủi thủi lên lầu tắm rửa.
Chu Thuần ăn xong bữa khuya, lại mò vào phòng Chu Trữ kiểm tra, lượn lờ một lúc mới về phòng mình nghỉ ngơi.
Sáng hôm sau, Chu Trữ lại bị đánh thức dậy, cậu ngái ngủ muốn chết, làm bộ mặt đáng thương như sắp khóc lóc van xin anh trai: "Anh hai, làm ơn đi mà, cho em ngủ thêm chút nữa thôi!" Vừa nói vừa thò nửa người ra khỏi giường, vươn tay ôm lấy đùi Chu Thuần.
Chu Thuần mặc kệ cho cậu ôm, nhưng vẫn không chịu nhả lời, thúc giục: "Mau lên! Trưa nay có hẹn ăn cơm với người ta, mày cũng đi cùng." Anh chỉ có ba ngày nghỉ phép, nên muốn tranh thủ làm xong mọi việc trước khi đi.
Chu Trữ ôm đùi Chu Thuần hừ hừ: "Em đi cũng có ích gì đâu! Anh hai, anh hai…"
Đùi Chu Thuần bị hơi nóng phả ra từ miệng Chu Trữ làm cho nhột nhột, anh theo phản xạ căng cơ bắp, nhíu mày túm lấy tóc Chu Trữ, lôi người ra khỏi đùi mình, bỏ lại một câu: "Cho mày năm phút rửa mặt đánh răng, anh đợi ở dưới nhà." rồi bỏ đi.
Chu Trữ mơ mơ màng màng nhìn đồng hồ, ngây người ra một lúc rồi mới hốt hoảng vớ vội bộ quần áo mặc vào, xuống lầu.
Chu Thuần thấy cậu xuống, giơ tay nhìn đồng hồ, nói: "Còn năm giây…"
Nghe vậy, tốc độ xuống lầu của Chu Trữ lập tức tăng lên, hai chân nhảy phốc một cái đến trước mặt Chu Thuần.
Thời gian vừa vặn kịp trước thời hạn Chu Thuần quy định, anh hạ tay xuống, xoay người đi ra cửa, Chu Trữ cúi gằm mặt đi theo sau. Vừa ra khỏi cổng, Chu Thuần liền lách người sang một bên, đứng sau lưng Chu Trữ.
Chu Trữ như thể đã đoán trước được điều gì, theo bản năng giơ chân bỏ chạy trước khi Chu Thuần kịp ra chân đá…
Lúc này trời đã nóng, hai người cũng dậy muộn, chưa tập được bao lâu thì mặt trời đã lên cao, những người tập thể dục buổi sáng khác cũng lục tục ra về. Chu Trữ chạy toát mồ hôi, thở hồng hộc năn nỉ anh trai: "Anh ơi, được rồi mà, về thôi!"
Chu Thuần không đáp lời, chỉ giơ chân đá vào mông Chu Trữ.
Chu Trữ bị đá cho loạng choạng, suýt nữa thì vồ ếch, miệng lẩm bẩm chửi thề.
Da Chu Trữ mỏng, chạy xong một vòng, cả khuôn mặt đỏ bừng như lửa đốt, cậu lôi từ trong tủ lạnh ra một túi chườm đá, nằm vật ra sô pha đắp lên mặt.
Chu Thuần cũng mặc kệ cậu, lên lầu tắm rửa. Tắm xong, thấy Chu Trữ đã ngủ say trên sô pha, túi chườm đá đã lệch sang một bên, Chu Thuần đi tới, vươn tay cầm túi chườm đá lên để qua một bên. Không biết xuất phát từ tâm lý gì, anh do dự hai giây, rồi lại không đánh thức Chu Trữ.