Chương 27

Hai ông bà Chu chẳng buồn đợi Chu Thuần về, đã vội vã bỏ đi, thế là Chu Trữ được thể bung xõa, suốt ngày dính lấy Vương Tử Dư như sam, chẳng kể sớm khuya.

Chu Thuần về nhà chẳng hề báo trước cho Chu Trữ, tới nơi thấy nhà không một bóng người mới gọi điện.

Chu Trữ đang bét nhè cùng Vương Tử Dư, Tôn Ngạn Hằng và đám bạn ngoài quán, vừa nghe chuông điện thoại của anh trai thì tỉnh cả rượu!

Vương Tử Dư cũng đã ngà ngà, thấy Chu Trữ tái mét như thấy ma thì lảo đảo nhào tới, bá vai cậu, làu bàu: "Ai đấy? Đang uống dở mà! Kệ cha nó đi!"

Chu Trữ vội vàng bịt loa điện thoại, trừng mắt liếc Vương Tử Dư, mấp máy môi: "Anh hai tớ!"

Vương Tử Dư chẳng thèm để ý, oang oang: "Anh Chu hả? Bọn em đang lai rai ngoài này, anh có muốn tới làm vài ly không?"

Chu Thuần: "…"

Chu Trữ vội vã gỡ tay Vương Tử Dư ra, ba chân bốn cẳng chạy vào nhà vệ sinh, vừa kịp "A lô" một tiếng thì đã nghe Chu Thuần quát như sấm: "Mất dạy!"

Chu Trữ say mềm cả người, dựa vào thành cửa, nín thở chẳng dám hé răng: "…"

Chu Thuần gằn giọng: "Ở đâu?"

Chu Trữ lắp bắp báo địa chỉ.

Chu Thuần cúp máy cái rụp, quẳng lại một câu: "Đợi đấy!"

Chu Trữ cất điện thoại vào túi, mặt mày ủ dột như đưa đám, một lúc sau mới lờ đờ bước ra khỏi nhà vệ sinh. Cậu chẳng buồn ngó ngàng tới cái bồn cầu, mà nhào tới bồn rửa mặt, vốc nước lạnh tạt lia lịa vào mặt.

Một thằng bạn cùng bàn lảo đảo bước tới, thấy Chu Trữ thì lè nhè: "Thằng kia, trốn ở đây trốn rượu hả mày!"

Lúc này Chu Trữ đã tỉnh táo được đôi phần, có điều chân cẳng vẫn còn bủn rủn, đi đứng như trên mây, chẳng có chút sức lực nào. Cậu vịn tay vào tường, lờ đi lời thằng bạn, chậm rãi bước ra, gượng gạo nói với đám chiến hữu đang say sưa: "Xin lỗi các ông, anh trai tôi tới đón, tôi xin phép lượn trước, bữa khác tôi xin tạ tội."

Đám người này quá nửa đã say bí tỉ, chẳng còn mấy ai còn tỉnh táo, vừa nghe Chu Trữ đòi chuồn thì nhao nhao giữ lại, lôi kéo ỏm tỏi đến khi Chu Thuần tìm tới tận nơi cũng chưa xong.

Chu Thuần vừa bước vào đã thấy một đám thanh niên nhốn nháo vây quanh em trai mình ép rượu, máu nóng lập tức bốc lên tận não, "Rầm" một tiếng đóng sầm cửa, cả phòng tức khắc câm như hến. Anh trợn mắt nhìn một lượt, mặt lạnh như tiền, chẳng nói chẳng rằng.

Chu Trữ vội vã gạt mọi người ra, sợ hãi kêu lên một tiếng: "Anh…" Vừa dứt lời, cổ họng cậu bỗng dưng nhộn nhạo, và rồi không kìm được mà nôn thốc nôn tháo. Mấy người xung quanh tay chân chậm chạp né tránh, ai nấy cũng dính phải một ít.

Trong phòng tức thì vang lên những tiếng kêu ca oán trách.

Mấy người trong phòng nhận ra Chu Thuần, lúc nãy còn sống chết giữ Chu Trữ ở lại, giờ thấy anh thì đổi giọng ngay. Người thì rối rít nói: "Anh Chu, nãy giờ Chu Trữ cứ đòi về, bọn em không yên tâm, có anh tới đón thì bọn em an lòng rồi!"

"Để em đi gọi người tới dọn dẹp, hai người đỡ Chu Trữ vào nhà vệ sinh súc miệng đi…" Vương Tử Dư nhanh nhảu sắp xếp.

Tôn Ngạn Hằng vẫn luôn ngồi ườn ở góc sô pha, ra vẻ say khướt, chào hỏi qua loa rồi nhắm mắt làm thinh.

Chu Thuần cũng quen biết vài người trong đám này, toàn là con trai ông chú bà bác nào đó, hoặc là em trai bạn bè, anh cũng chẳng khách khí, móc điện thoại ra gọi cho từng nhà…

Mấy người còn tỉnh táo chút ít thấy tình hình không ổn thì vội vàng chuồn êm.

Cuối cùng trong phòng chỉ còn lại mấy người không quen biết, với cả Tôn Ngạn Hằng không biết là say thật hay giả say. Vương Tử Dư bảo đi gọi người rồi mà cũng biệt tăm biệt tích.

Một lát sau, Chu Trữ được dìu ra khỏi nhà vệ sinh, thấy trong phòng chẳng còn ai thì ngớ người.

Chu Thuần liếc nhìn Chu Trữ, lạnh mặt hỏi: "Tự đi được không?"

Chu Trữ ngơ ngác gật đầu.

Chu Thuần lập tức chuyển ánh mắt sang Tôn Ngạn Hằng, hỏi: "Tôn Ngạn Hằng, có cần gọi người nhà tới đón không?"