Chu Trữ vốn là một người vô tâm vô phế. Cậu cứ nghĩ rằng mình sẽ không gặp phải bất cứ vấn đề gì. Ai ngờ đến khi vào thi môn Ngữ văn đầu tiên, tay cậu lại run lên một cách khó hiểu…
Sau khi quen với không khí phòng thi, cậu mới dần dần thả lỏng.
Thi xong tất cả các môn, Chu Trữ hoàn toàn thư giãn. Chỉ có điều, điều khiến cậu phiền lòng là cứ gặp ai người ta cũng hỏi cậu thi thế nào. Mẹ kiếp! Kết quả còn chưa có, làm sao cậu biết được!
Vốn dĩ cậu cho rằng trước khi có kết quả, cậu có thể tha hồ chơi bời một thời gian. Nhưng mới hơn một tuần, Chu Thuần đã nhờ người tra ra điểm thi của cậu. Không cao cũng không thấp. Theo tiêu chuẩn năm trước, có lẽ miễn cưỡng có thể đỗ vào một trường đại học chính quy.
Trong điện thoại, mẹ Chu hỏi Chu Thuần là cho Chu Trữ học lại hay là điền nguyện vọng.
Chu Thuần nghĩ ngợi rồi trả lời: "Tính cách của Trữ Trữ chắc cũng chỉ đến thế thôi. Ôn tập cũng chẳng thấy nó tiến bộ được bao nhiêu. Để con nhờ người xem sao. Với điểm này cũng miễn cưỡng có thể vào một trường kha khá. Vài hôm nữa con xin nghỉ về rồi quyết định xem nó nên học ở đâu."
Sau khi cúp điện thoại, mẹ Chu nói với bố Chu: "Ông cũng nghe Chu Thuần nói rồi đấy. Ông có ý kiến gì không?"
Bố Chu uống một ngụm trà rồi lắc đầu: "Cứ theo lời Chu Thuần nói đi! Nó biết phải làm gì mà!"
Vương Tử Dư nghỉ hè, vừa về nước là Chu Trữ lại mất tích. Cả ngày đến tối không về nhà. Mẹ Chu lại không nhịn được oán trách vài câu: "Đúng là cái đồ không biết lo…"
Bố Chu an ủi mẹ Chu: "Bà đừng lo lắng vớ vẩn. Vài ngày nữa tôi phải đi công tác. Bà đi cùng tôi nhé."
Mẹ Chu nghĩ ngợi rồi khó xử nói: "Vài ngày nữa Chu Thuần về để bàn chuyện học hành của Chu Trữ. Tôi không ở nhà thì không hay lắm…"
Bố Chu ôm mẹ Chu rồi nói: "Chẳng qua chỉ là chuyện học hành thôi mà. Chu Thuần có thể giải quyết được hết. Bà không cần lo lắng cho chúng nó. Chỉ cần lo cho tôi là được!"
Mẹ Chu nghe vậy thì cười đánh bố Chu mắng: "Đồ già không đứng đắn!"
Chu Trữ hiếm khi về nhà sớm lại thấy cảnh bố mẹ mình đang âu yếm nhau. Cậu thật sự không hiểu, đã từng này tuổi rồi mà sao vẫn còn không biết xấu hổ, ghê tởm đến vậy! Cậu làm vẻ mặt không chịu nổi rồi trêu chọc bố mẹ mình: "Hai người muốn thể hiện tình cảm thì về phòng mà thể hiện. Chú ý đến ảnh hưởng trước công chúng đi!"
Mẹ Chu lập tức mắng: "Cái thằng này!"
Bố Chu đứng lên, mặt đầy nghiêm túc giáo huấn: "Ăn nói cợt nhả, còn ra cái thể thống gì. Vài ngày nữa anh trai con về…"
Ông còn chưa nói xong đã bị Chu Trữ cắt ngang. Cậu oán trách: "Sao anh ấy lại về nữa vậy!"
Bố Chu trừng mắt coi thường Chu Trữ: "Còn không phải là vì chuyện học hành của con sao? Mau đi làm việc của con đi. Đừng để bố nhìn thấy con nữa!"
Mẹ Chu cũng ở bên cạnh phụ họa.
Chu Trữ hậm hực quay đầu ra khỏi nhà, cả đêm không về.