Chương 25

Lời này nghe vào tai Chu Trữ không khác gì một lời dụ dỗ. Chu Trữ biết đám người trong vòng của anh trai đều là những người biết chơi, cũng biết anh trai mình không hề quy củ như vẻ bề ngoài. Cậu xoay chuyển vài vòng trong đầu, liếʍ môi hỏi: "Thật á?"

Chu Thuần khẽ gật đầu, ngón tay gõ gõ lên mặt bàn. Anh nheo mắt rồi đột nhiên hỏi: "Em đã nếm mùi vị của phụ nữ chưa?"

Chu Trữ đối với việc Chu Thuần đột nhiên biến thành một người anh trai tâm lý thì vô cùng không quen. Cậu ngốc nghếch lắc đầu, mặt hơi đỏ lên rồi nói: "Vẫn chưa…" Cậu đỏ mặt không phải vì chủ đề này mà đơn thuần chỉ vì cảm thấy xấu hổ khi mình còn là trai tân.

Chu Thuần bật cười. Không phải là cười nhạo mà là một loại sung sướиɠ xuất phát từ tận đáy lòng.

Chu Trữ chỉ cho rằng anh đang cười nhạo mình. Không chỉ mặt mà đến cả tai cậu cũng đỏ lên. Cậu ngượng ngùng nói: "Có gì đáng cười đâu. Chẳng qua là em vẫn chưa gặp được người mình thích thôi."

Nghe vậy, khóe miệng Chu Thuần càng cong lên cao hơn. Anh thật không ngờ Chu Trữ vẫn còn ngây thơ đến vậy.

Chu Trữ càng thêm không biết giấu mặt vào đâu. Cậu uống một ngụm milkshake lạnh buốt mới làm dịu đi phần nào nhiệt độ trên mặt.

Chu Thuần bắt chéo chân, tay vuốt cằm rồi nhìn Chu Trữ nói: "Suy nghĩ của em rất tốt. Không nên tùy tiện quan hệ với ai đó! Em nên dồn hết tâm trí vào việc học hành. Rảnh rỗi thì bớt thủ da^ʍ đi, không tốt cho sức khỏe đâu!"

"…" Chu Trữ thầm chửi thề trong lòng. Sao cứ phải nói mấy chuyện này ở nơi công cộng thế chứ!

Sau khi dạy dỗ xong, Chu Thuần cuối cùng cũng hứa là tháng 10 tới sẽ dẫn cậu đi chơi.

Khó khăn lắm mới đến 10 giờ rưỡi. Chu Trữ vội vàng đưa Chu Thuần đến cửa kiểm soát an ninh rồi xoay người bỏ đi.

Chớp mắt một cái đã đến kỳ thi đại học. Chu Thuần cố ý gọi điện thoại về, bảo mẹ Chu chuẩn bị đồ ăn nhẹ cho Chu Trữ.

Mẹ Chu nghe cậu con trai lớn nhắc đến thì mới biết là sắp đến kỳ thi đại học. Buổi tối, bà cùng bố Chu bàn nhỏ về con đường tương lai của cậu con trai út.

Bố Chu không mấy quan tâm nói: "Có chúng ta ở đây, nó chết đói được chắc!"

Mẹ Chu lắc đầu, thở dài nói: "Chúng ta rồi cũng có ngày không ở bên nó được nữa. Haiz, tôi cũng không cầu nó có tiền đồ gì nhiều, chỉ cần sau này nó có một công việc ổn định, cưới được một cô vợ biết vun vén, rồi sinh cho mình một đứa cháu. Cứ vậy mà sống một cuộc đời bình yên, tôi cũng yên tâm."

Bố Chu vỗ vỗ tay mẹ Chu, an ủi: "Đó đều là chuyện của nửa đời sau nó cả. Bà lo sớm thế làm gì! Sau này chúng ta không còn thì vẫn còn có Chu Thuần. Nó rất quan tâm đến em trai đấy. Bà xem, năm nay nó không phải đã thành thật học hành rồi sao? Có gây ra họa lớn gì đâu."

Mẹ Chu gật đầu: "Ừ, cũng chỉ có Chu Thuần là còn trị được nó… Haiz, sau này nó cũng chỉ trông vào Chu Thuần thôi!"

Hai vợ chồng già cứ thế thuận miệng nói vài câu rồi coi Chu Trữ như một gánh nặng mà giao phó cho Chu Thuần…

Sáng ngày thi đại học, mẹ Chu tự mình xuống bếp. Lời nói và thái độ của bà nâng lên vài bậc. Mức độ quan tâm của bà đối với Chu Trữ lập tức đột phá đỉnh điểm từ trước đến nay.

Chu Trữ lại không quen. Bị mẹ Chu nhìn bằng ánh mắt từ ái kia, cậu chỉ muốn ba chân bốn cẳng bỏ chạy lấy người! Ngày thường cãi nhau ầm ĩ quen rồi. Giờ bà thay đổi như vậy khiến cậu không thoải mái chút nào. Cậu cảm thấy mình thật hèn. Ngày thường cãi nhau ầm ĩ thì lại ghét mẹ Chu đối xử khác biệt. Giờ được coi trọng thì lại không chịu nổi!

"Mẹ, mẹ nghỉ ngơi chút đi." Cậu nói rồi gắp cho mẹ một cái bánh bao.

Mẹ Chu định nổi đóa, nhưng nghĩ đến việc hôm nay Chu Trữ thi đại học nên cố nén xuống. Ăn bánh bao xong, bà lại bắt đầu lải nhải, toàn là những lời trấn an bảo Chu Trữ đừng căng thẳng khi làm bài.

Chu Trữ ừ ừ à à đáp lời. Ăn xong một lượt là cậu đứng dậy ra cửa ngay.