Anh uống hơi nhiều, nhưng men rượu không hề ảnh hưởng đến sự hưng phấn của anh. Chỉ là vừa nhìn thấy mặt chàng trai kia, anh đã cảm thấy mất hứng. Vì thế, anh trực tiếp ấn người ta quỳ xuống, từ đầu đến cuối đều dùng tư thế phía sau…
Ngày hôm sau, khi anh về đến nhà, Chu Trữ vẫn chưa dậy. Anh rửa mặt xong, thay quần áo rồi vào phòng Chu Trữ. Anh đứng ở mép giường một hồi rồi mới đánh thức em trai.
Chu Trữ mở mắt ra, vừa nhìn thấy là anh mình thì vẻ mặt cứ như nhìn thấy ma. Cậu lập tức tỉnh táo: "Anh hứa với em là hôm nay cho em nghỉ ngơi mà."
Chu Thuần liếc nhìn đồng hồ báo thức trên đầu giường, mặt trầm xuống: "Đã 10 giờ rồi!"
Chu Trữ nhìn giờ rồi oán trách: "Mới 10 giờ thôi mà!"
Chu Thuần không nói thêm lời vô nghĩa nào nữa, trực tiếp giơ tay lật chăn lên. Cơ thể trần trụi của Chu Trữ lập tức lộ ra.
Tối hôm qua Chu Trữ tự sướиɠ một trận trước khi ngủ. Trên lôиɠ ʍυ vẫn còn dính những vệt tϊиɧ ɖϊ©h͙ chưa lau khô. Màu đen và trắng tương phản nhau, vô cùng nổi bật. Chu Thuần liếc mắt một cái đã nhìn thấy. Sau đó anh lập tức dời mắt đi, vẻ mặt như có gì đó nghẹn ứ trong cổ họng nhưng lại không thốt ra được. Vài giây sau, anh mới lên tiếng: "Dậy đi."
Chu Trữ tối qua sướиɠ rồi nên cũng không để bụng việc bị anh trai nhìn thấy. Cậu chậm rì rì đi vào phòng tắm tắm rửa. Đến khi cậu tắm xong đi ra thì Chu Thuần đã không còn ở đó nữa.
Đây là ngày cuối cùng Chu Thuần ở nhà. Buổi trưa cả nhà tụ tập lại ăn một bữa cơm. Bố Chu là con một nên tính ra nhà họ Chu cũng không đông đúc gì. Một bàn ăn cũng không ngồi hết. Ông nội Chu ngồi ở vị trí chủ tọa, bên cạnh là người bạn đời sau này. Sau đó đến bố Chu, mẹ Chu, Chu Thuần và Chu Trữ.
Cũng may không khí trên bàn ăn cũng khá tốt. Ăn xong, thế hệ trước dặn dò vài câu rồi rời đi. Sau đó cả bốn người trở về nhà. Chu Thuần khó khăn lắm mới về được một lần nên đương nhiên muốn ở bên mẹ Chu lâu hơn một chút. Còn Chu Trữ thì lại hoàn toàn không có mắt nhìn, vừa về đến nhà đã lại đi ra ngoài tìm Tôn Ngạn Hằng đi chơi. Mãi đến chập tối, cậu mới bị Chu Thuần gọi về bằng một cuộc điện thoại. Nếu không có cuộc điện thoại này, có lẽ cậu sẽ đợi đến khi Chu Thuần rời đi mới về nhà.
Gần đến giờ Chu Thuần xuất phát, mẹ Chu nói muốn ra sân bay tiễn, nhưng bị Chu Thuần từ chối khéo. Anh nói: "Để Trữ Trữ đưa con là được rồi."
Chu Trữ đứng ở một bên với vẻ mặt không muốn đi, nhưng khi ánh mắt Chu Thuần chuyển qua, cậu lại lập tức thu liễm, đáp lời: "Mẹ, con đi, để con đi."
Chu Thuần bay chuyến 11 giờ. Hai người 8 giờ đã lên đường. Sau khi đổi xong thẻ lên máy bay, còn hơn một tiếng nữa mới đến giờ lên máy bay. Hai người tìm một quán cà phê để nghỉ ngơi. Nhất thời không ai nói gì. Năm phút sau, Chu Trữ giả vờ ngáp một cái rồi lấy điện thoại ra xem giờ. Cậu nói: "Gần 10 giờ rồi!" Hành động và lời nói đều ám chỉ Chu Thuần, bảo anh cho mình về nhà trước.
Chu Thuần lại làm như không thấy. Anh đứng dậy đi mua một ly cà phê milkshake rồi quay lại đưa cho Chu Trữ, nói: "Hôm qua bận đến khuya hả?"
Chu Trữ cúi mắt xuống, ngậm ống hút trong miệng rồi cười gượng gạo đáp: "Anh mới bận việc đến khuya ấy! Sáng sớm nay mới về thì phải!"
Chu Thuần dựa vào lưng ghế sofa, không rời mắt nhìn đứa em trai nói không khờ cũng chẳng thông minh, nói thông minh lại cũng chẳng nhanh nhạy này. Trong đầu anh không khỏi hiện lên cảnh tượng cái mông trắng nõn kia vặn vẹo khi đi lên lầu ngày hôm qua…
Chu Trữ thấy ánh mắt của anh trai trở nên kỳ lạ, trong lòng lập tức thấy bất an, không được tự nhiên huơ huơ ống hút.
Chu Thuần thu hồi ánh mắt rồi đột nhiên nói: "Có muốn anh dẫn đi mở mang tầm mắt không?"