Chương 23

Chu Trữ hít hít mũi, cân nhắc một chút rồi được voi đòi tiên nói: "Ngày mai em không muốn học thêm!"

"Được." Chu Thuần đồng ý rất sảng khoái.

Chu Trữ ngọ nguậy đứng lên, tượng trưng phủi phủi quần áo trên người rồi đi theo Chu Thuần ra khỏi thao trường, lên xe.



Vừa bước vào cửa nhà, mẹ Chu đã nhíu mày, chặn ở cửa không cho Chu Trữ vào nhà. Bà chỉ vào sân nói: "Đi, cởi hết quần áo giày dép ra rồi mới được vào."

Chu Trữ vừa nghe thấy lời này của mẹ thì lại nổi giận, cãi: "Mẹ có phải mẹ con không vậy? Đến cả một câu hỏi xem con làm sao ra nông nỗi này cũng không có!"

Mẹ Chu nghe xong lời này thì lương tâm không hề cắn rứt. Bà nói: "Mau đi đi, lắm lời quá!"

Chu Trữ tức giận cởi hết quần áo ngay ở cửa. Cậu chỉ mặc mỗi qυầи ɭóŧ, đứng dang hai chân ra khoe mông với mẹ: "Được chưa!"

Mẹ Chu tức không nói nên lời: "…"

Chu Trữ hừ một tiếng rồi xụ mặt đi lên lầu.

Chu Thuần đi theo phía sau cậu. Ánh mắt anh dán chặt vào phần mông đang căng ra vì phải vận động của Chu Trữ, bàn tay không khỏi siết chặt thành nắm đấm…

Buổi tối, hai người đi ăn đồ Tây. Khi sắp ăn xong thì điện thoại của Chu Thuần reo lên. Là Thời Kham gọi, rủ anh đi chơi, bảo là có hoạt động.

Chu Thuần ậm ừ nói nửa tiếng nữa sẽ đến rồi cúp máy.

Chu Trữ ăn xong miếng bánh ngọt cuối cùng. Cậu lập tức nở nụ cười nịnh nọt: "Đi chơi á? Cho em đi cùng với!"

Chu Thuần cầm khăn ăn lau miệng, liếc nhìn Chu Trữ đối diện, hỏi với giọng điệu hờ hững: "Hôm nay em thư giãn còn chưa đủ à?"

"… Đủ rồi, đủ rồi ạ." Chu Trữ nhanh chóng đổi giọng.

Chu Thuần bảo Chu Trữ tự bắt taxi về nhà, còn mình thì lái xe đi đến địa điểm mà Thời Kham đã nói. Nửa năm không về, rất nhiều đường xá đã được xây mới. Anh đi lạc không ít vòng mới tìm được chỗ mà Thời Kham nói.

Đây là đêm cuối cùng đám người này ở thành phố A. Hầu như tất cả mọi người đều xuất hiện. Trong phòng VIP rộng lớn khói thuốc mù mịt. Chu Thuần vừa bước vào đã bị sặc cho nheo mắt lại.

Mọi người nhìn thấy anh thì nhao nhao giơ tay chào hỏi. Trừ mấy người vốn dĩ thích ngồi yên một chỗ thì những người khác đều không đứng đắn.

Trong đám người này, chỉ có Vương Tử Thao là tương đối đúng mực trong chuyện tình cảm, rất ít khi chơi thật. Nhưng hôm nay trong lòng y cũng có một cô gái. Những người khác thì khỏi phải nói. Diệp Chi Thạc vốn chỉ mang theo tình nhân bé nhỏ của mình. Trong số này chỉ có anh ta là chưa bao giờ bừa bãi với những người lộn xộn. Thời Kham là người phóng đãng nhất. Tay hắn ta đã không an phận luồn vào trong áo của một chàng trai. Vẻ mặt hắn ta gian tà, miệng thì cắn môi chàng trai nói gì đó. Bạch Bội thì lại vô cùng nghiêm chỉnh, đang bưng chén rượu thảo luận gì đó với em họ Diệp Chi Ý. Thấy Chu Thuần bước vào, cậu ta liền giơ tay gọi: "Chu Thuần, qua đây, qua đây…"

Chu Thuần chào hỏi Diệp Chi Thạc và những người khác rồi mới đi qua, ngồi xuống, nhận lấy ly rượu mà Diệp Chi Ý rót cho anh rồi hỏi: "Đang nói chuyện gì đấy?"

Bạch Bội tiếp lời: "Đang nói về Bắc Đẩu 1!"

Bắc Đẩu 1 là vệ tinh tự chủ nghiên cứu phát minh, là thế hệ thứ ba của Bắc Đẩu. Sự thành công của nó đánh dấu việc quốc gia trở thành nước thứ ba trên thế giới (sau nước M và N) xây dựng thành công hệ thống định vị hoàn chỉnh. Nó đáp ứng nhu cầu định vị cho quân đội, hải quân, không quân và vận tải của nước ta.

Chu Thuần cũng thấy hứng thú. Ba người lại cùng nhau thảo luận.

Vài phút sau, Thời Kham đẩy hai người kia đến chỗ bọn họ. Chu Thuần ôm lấy thân thể mềm mại trong lòng, hơi do dự hai giây. Không biết vì sao trong đầu anh lại hiện ra cái mông cong vυ"t của Chu Trữ. Vừa nghĩ đến đó, tốc độ lưu thông máu của anh lại có dấu hiệu tăng tốc. Vì thế, anh ôm chàng trai trong lòng càng chặt hơn.

Mãi đến rạng sáng, buổi tiệc mới tàn. Chu Thuần dẫn theo người kia đi thuê phòng.