Chương 22

Giờ khắc này, Chu Trữ đột nhiên nhớ lại câu nói của Chu Thuần trước khi ra khỏi nhà: Nếu em muốn thư giãn thì anh sẽ dẫn em đi thư giãn cho đàng hoàng!

Cậu lắc đầu, nắm chặt lấy tay nắm cửa xe, nói: "Anh bận thì cứ đi đi, em ở trên xe chờ là được."

Chu Thuần xuống xe, giữ chặt lấy tay nắm cửa ghế phụ rồi dùng sức kéo mạnh. Cửa mở ra. Chu Thuần không nói một lời mà túm Chu Trữ từ trên xe xuống. "Rầm" một tiếng, anh đóng sầm cửa chiếc chorokee lại. Sức lực quá mạnh khiến cho cánh cửa phát ra một tiếng động lớn.

Chu Trữ bị anh trai túm lấy cánh tay, dọc đường đi không ngừng lải nhải.

Hôm nay là ngày nghỉ nên thao trường không có ai. Chu Thuần dùng lực ném Chu Trữ xuống đất. Mặt đất thao trường đều là đất mịn tơi xốp. Chu Trữ ngã xuống, đau thì không thấy đau, nhưng đất mịn lại vô tình bay vào miệng cậu.

"Phì phì, phì phì." Cậu vội nhổ hai bãi nước bọt mới làm dịu đi cái cảm giác rít ở răng.

Chu Thuần vươn vai duỗi người, làm vài động tác giãn cơ rồi nói với Chu Trữ: "Đứng lên."

Mặt Chu Trữ đang hướng về phía mặt trời, cả người có chút ngơ ngác, cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cậu thật sự nghe lời anh trai, đứng lên. Vừa mới đứng vững, đầu óc còn chưa kịp định thần thì đã bị Chu Thuần bế lên rồi ném xuống đất…

Chu Trữ sắp khóc đến nơi. Miệng đầy cát đất, cả người cũng vậy. Đến khi Chu Thuần lại bảo cậu đứng lên, cậu thì có đứng dậy thật đấy, nhưng đã nhanh chóng bỏ chạy. Chỉ là chưa chạy được mấy bước đã bị Chu Thuần đuổi theo, túm lấy vai, nhấc lên rồi quật xuống…

Lần này Chu Trữ hoàn toàn bật khóc. Đất mịn thì có mềm đấy, nhưng bị quật như vậy cũng đau chứ bộ! Cậu tìm cơ hội ôm lấy đùi Chu Thuần, nhưng bị quật nhiều lần quá nên không sao nắm bắt được cơ hội…

Cuối cùng, Chu Thuần thở hổn hển. Anh cũng kiệt sức rồi…

Đây đúng là thư giãn hoàn toàn. Gân cốt đều sắp bị quật cho tan nát rồi, làm sao mà không thả lỏng được!



Sau một hồi lăn lộn, Chu Thuần cuối cùng cũng trút được cơn giận. Anh phủi phủi đất trên người rồi nói với Chu Trữ đang nằm giả chết trên mặt đất: "Dậy đi, anh đưa em về nhà."

Mặt mũi, quần áo Chu Thuần dính đầy đất, nằm bệt dưới đất với bộ dạng vô cùng thảm hại. Sống đến giờ, cậu chưa từng thê thảm đến thế. Trong lòng cậu trào dâng một nỗi bi thương. Cậu hoàn toàn thờ ơ với lời nói của Chu Thuần: "…"

Chu Thuần cũng không phí lời. Thấy Chu Trữ không nhúc nhích, anh liền tiến đến định túm người lên.

Chu Trữ bị ánh nắng chiếu vào nên không mở mắt ra được. Cảm thấy Chu Thuần đến gần, cậu liền quay mặt đi chỗ khác, sụt sịt mũi hai cái. Nước mắt lập tức theo khóe mắt rơi xuống đất…

Chu Thuần vừa đến gần, đã thấy chỗ đất bên dưới mặt Chu Trữ bị ướt một mảng. Anh không khỏi hơi ngạc nhiên, "Ai" một tiếng rồi ngồi xổm xuống. Anh đưa tay xoay mặt Chu Trữ lại rồi nói: "Đến mức này cơ à?"

Chu Trữ vốn dĩ còn đang cứng đầu so đo hơn thua với Chu Thuần. Vừa nghe thấy câu này, cậu sụt sịt mũi, nước mắt rơi càng nhiều.

Chu Thuần vừa thấy cậu lại dở cái trò vợ nhỏ hờn dỗi, tâm trạng lập tức tốt lên. Anh trêu ghẹo: "Em định hòa mình vào đất đấy hả?"

Chu Trữ nheo mắt trừng Chu Thuần, vẻ mặt hận đến nghiến răng nghiến lợi rồi gào lên bằng giọng khàn đặc: "Dựa vào cái gì mà anh đánh tôi? Hả? Dựa vào cái gì? Chu Thuần!" Lần này cậu thật sự không thể nhịn được nữa mà gọi thẳng tên.

Chu Thuần cũng không vì chút chuyện nhỏ này mà nổi giận. Anh thản nhiên nói: "Chỉ vì anh là anh trai em!" Nói xong anh đưa tay lên che nắng cho Chu Trữ rồi tiện tay lau lung tung. Lòng bàn tay anh có vết chai sạn, lực tay lại mạnh, mặt Chu Trữ non mịn nên lập tức bị đau kêu lên: "Á!"

Chu Thuần lau hết những thứ bẩn trên tay lên áo Chu Trữ rồi lại giơ tay lên, dùng ngón tay phủi đi khóe mắt Chu Trữ. Hiếm khi anh dỗ dành em trai: "Được rồi, đừng giận dỗi nữa. Mau đứng lên, về nhà tắm rửa rồi anh dẫn em đi ăn một bữa ngon."