au khi đánh Chu Trữ xong, Chu Thuần tiện tay ném cuốn truyện tranh vào thùng rác rồi nói: "Nếu em muốn thư giãn thì anh sẽ dẫn em đi thư giãn cho đàng hoàng!"
Chu Trữ lập tức cảm thấy có điềm chẳng lành…
Hai người xuống lầu, vào gara. Sau khi khởi động xe, Chu Trữ có chút ghét bỏ liếc nhìn nội thất xe, lẩm bẩm: "Anh, anh định khi nào đổi xe đấy?"
Xe của Chu Thuần là một chiếc jeep cherokee, là năm đó khi anh thi đỗ đại học, bố Chu mua cho anh. Chiếc xe này để trong khu nhà thì thật sự quá bình thường. Chu Thuần lại rất hài lòng, trước nay anh không phải là người thích phô trương. Nghe Chu Trữ nói vậy, anh biết ngay ý tưởng của em trai, liền dạy dỗ: "Đừng có đòi hỏi quá đáng. Em cũng biết ông nội năm đó đã làm những chuyện gì. Bao nhiêu người đều ghi tạc trong lòng đấy. Bố mấy năm nay vẫn luôn cẩn trọng, chẳng phải là sợ những chuyện đó bị lôi ra hay sao!"
Có một số việc Chu Trữ biết, nhưng không phải là hiểu rõ hoàn toàn. Đối với lịch sử đã qua, cậu cũng giống như những người cùng thế hệ, chỉ cảm thấy mông lung và xa xôi, căn bản không để bụng. Nghe Chu Thuần nói vậy, cậu chỉ cảm thấy chuyện bé xé ra to, nhỏ giọng phản bác: "Chuyện đó đã bao nhiêu năm rồi! Với lại cái thời đó, chẳng phải ai cũng thế sao? Đáng gì chứ!"
Giờ khắc này, Chu Thuần thật sự cảm thấy trong đầu Chu Trữ toàn là bã đậu. Anh dứt khoát không nói gì nữa, đỡ phải tự chuốc bực vào người.
Tổ tiên nhà họ Chu đã làm những chuyện như vậy vào cái thời đó. Cả nhà đều kiêng kỵ như sờ phải vẩy. Nếu bản thân mình còn thừa nhận đó là những việc trái với lương tâm, thì làm sao có thể không áy náy, sợ hãi?
Bố Chu hiện tại là chính ủy quân khu, có những điểm khác biệt so với nhà họ Diệp và nhà họ Vương. Nói thẳng ra, ông chơi chính trị. Những năm trước, trong phong trào xxx, có một bộ phận người ủng hộ trấn áp, trong đó có cả người nhà họ Chu. Tổ tiên là người đứng mũi chịu sào, con cháu dù không muốn cũng chỉ có thể đứng vào hàng ngũ đó.
Đây cũng là lý do vì sao trước đây Chu Thuần phản đối việc cho Chu Trữ đi du học. Mẹ Chu làm trong ngành văn nghệ, biết không nhiều nên có thể bỏ qua. Nhưng cậu đã từng nghe bố Chu nói, năm đó những người tích cực tham gia phong trào xxx có rất nhiều người đã được chính phủ nước M che chở, đưa sang M theo con đường chính trị. Đến nay vẫn không thể trở về. Mấy năm nay phần lớn đều là những học giả thành đạt, nhiều người làm công tác xuất bản, sáng lập không ít báo chí, sách vở chống lại chính phủ Trung Quốc. Những người tán thành trấn áp phong trào xxx năm đó là ai thì mọi người đều rõ như ban ngày. Chu Trữ thế mà còn không sợ chết muốn đi du học M!
Chu Thuần tất nhiên không tán thành cách làm của ông nội và bố, nhưng chuyện này không thể chỉ dùng tiêu chuẩn đúng sai để cân nhắc. Chuyện năm đó là lập trường chính trị. Chính trị trước nay không quan trọng đúng sai, chỉ luận thắng thua mà thôi…
Xe trực tiếp lái vào bãi đỗ xe của một câu lạc bộ ngầm. Xuống xe, Chu Trữ đi theo Chu Thuần vào thang máy. Sau khi cửa thang máy đóng lại, Chu Thuần nói: "Anh hẹn Diệp Chi Thạc và Vương Tử Thao đến để bàn chuyện. Em lên tầng hai vào quán cà phê chờ anh. Anh nói xong sẽ đến tìm em."
Chu Trữ cho rằng Chu Thuần đã quên mất cái vụ "thư giãn" mà lúc ở nhà đã nói, vội gật đầu, thậm chí còn đảm bảo: "Anh cứ yên tâm, em không đi đâu hết!"
Lên đến tầng hai, Chu Trữ ra khỏi thang máy, đứng im tại chỗ. Cậu đợi cửa thang máy đóng hẳn lại rồi mới nhấc chân bước đi.
Cậu tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, gọi một ly kem và một phần bánh ngọt. Cậu tìm mấy cuốn tạp chí ra lật xem tùy ý để gϊếŧ thời gian. Chưa được bao lâu, cậu đã mất kiên nhẫn, lấy điện thoại ra xem giờ. Thấy đã hơn một tiếng đồng hồ mà vẫn không thấy bóng dáng Chu Thuần đâu, cậu có chút đứng ngồi không yên. Lúc này cậu cũng sớm quên béng lời hứa trước đó.