Chu Trữ đứng im, ngơ ngác, không nói gì. Mấy tháng trước, cậu trộm bức tranh của nhà họ Vương, cố ý làm hỏng, còn đổ cho Vương Tử Dư lấy của mẹ hắn. Bố Chu cầm tranh đi tìm nhà họ Vương, Chu Trữ không ngăn được nên vội vàng đi tìm Vương Tử Dư, hai người trốn ở nhà ông nội mấy ngày. Hôm đó, bố Chu và bố của Vương Tử Dư đã xảy ra chuyện gì, không ai biết. Chỉ biết là từ đó về sau, hai nhà không còn qua lại thân thiết nữa. Chắc là vì xấu hổ, không còn mặt mũi nào. Chu Trữ đợi đến khi bố cậu đi xuống quân khu khảo sát rồi mới dám về nhà. Vừa về đến nhà, mẹ cậu đã cấm cậu không được chơi với Vương Tử Dư nữa.
Chu Trữ bỏ ngoài tai, sau lưng vẫn cấu kết với Vương Tử Dư làm chuyện xấu, gây họa. Thế là, chưa đầy mấy tháng, lại gây ra chuyện lớn như vậy.
Bố Chu thấy Chu Trữ trơ trơ ra thì nổi giận, quát: "Đấy là thái độ con đối với mẹ con hả?"
Việc bố Chu cưới mẹ Chu năm đó gặp không ít trắc trở, người đời bàn tán xôn xao. Xét về điều kiện, bố Chu chỉ hơn người ở vẻ ngoài. Dùng cách nói thịnh hành bây giờ thì là mẹ Chu thuộc "hội cuồng ngoại hình", chỉ coi trọng vẻ ngoài của bố Chu. Hai người đứng cạnh nhau trông cũng xứng đôi, thế là lén lút qua lại. Sau này, gia đình phản đối, giằng co hơn một năm trời. Đến khi biết mẹ Chu đã mang thai, họ mới chấp nhận cho bà vào cửa. Chuyện này năm đó là một scandal, giấu cũng không giấu được, vì thế mẹ Chu không ít lần bị người đời dị nghị. Bố Chu lại là người "cuồng vợ", cứ đυ.ng đến chuyện của mẹ Chu là chẳng nói lý lẽ gì. Thấy thái độ của con trai út không tốt, ông liền nổi nóng.
Chu Trữ lập tức thu lại thái độ, thấy anh trai mình là Chu Thuần ở đó, liền vội chuyển chủ đề: "Anh, anh về rồi à?"
Chu Thuần gật đầu. Anh không muốn để bố mình đến nhà họ Vương thương lượng, bèn đề nghị: "Con đưa Trữ Trữ đến nhà chú Vương, tìm Vương Tử Dư, hỏi rõ ngọn ngành rồi bàn cách giải quyết."
Bố Chu gật đầu, không để ý đến hai đứa con trai nữa mà quay sang nói với mẹ Chu: "Chúng ta đi nghe nhạc kịch đi. Anh nhờ người giữ vé rồi, ở nhà hát lớn…"
Chu Trữ khinh thường bĩu môi, thầm nghĩ, sau này cưới vợ, cậu nhất định sẽ không "cuồng vợ" như ông già nhà mình!
Chu Thuần ngắt lời bố Chu, nhắc nhở: "Lát nữa còn phải đến nhà người ta xin lỗi, bố mẹ nhất định phải đi đấy. Lúc nào đi con sẽ gọi điện thoại, rồi xem mình hẹn nhau ở đâu." Nói rồi anh đứng dậy, ý bảo Chu Trữ cùng ra ngoài.
Bố Chu lại oán trách Chu Trữ gây chuyện, khiến mẹ Chu không được xem nhạc kịch…