Rất nhanh đã đến kỳ nghỉ lễ 1/5, khối 12 cũng được nghỉ ba ngày. Chu Thuần về vào đêm đó. Lần này anh không vội, nên không đi máy bay của quân đội mà đi máy bay dân dụng.
Đêm đó, Chu Trữ đợi Ngô Nhân vừa rời đi liền lập tức cởϊ qυầи áo chui tọt vào chăn. Sớm thế này cậu cũng không ngủ được nên tắt đèn trốn trong chăn chơi game.
Chu Thuần bước vào phòng, không thấy Chu Trữ đâu thì hỏi: "Trữ Trữ đâu rồi ạ?"
Mẹ Chu đang định tự xuống bếp làm đồ ăn khuya cho Chu Thuần, cũng không quay đầu lại mà nói: "Ngủ rồi!"
Chu Thuần gật đầu, xách hành lý lên rồi nói: "Con lên xem sao."
Bố Chu vừa đi về phía bếp vừa nói: "Nhớ lát nữa xuống ăn đồ ăn khuya mẹ con làm cho đấy."
"Vâng ạ."
Trên lầu, Chu Trữ thính tai nghe thấy tiếng mở cửa. Cậu nhanh chóng nằm xuống, nhắm mắt giả vờ ngủ.
Chu Thuần vặn cửa bước vào, bật đèn trên tường cạnh cửa lên. Sau đó anh tiến đến gần giường, thấy Chu Trữ đã ngủ thì không nói gì nữa.
Chu Trữ nhắm mắt, nhạy cảm cảm nhận được ánh mắt Chu Thuần đang quét trên mặt mình. Vài giây sau, cậu nghe thấy tiếng bước chân Chu Thuần rời đi, rồi tắt đèn.
Chu Trữ đợi Chu Thuần đi rồi thì bật đèn ngủ lên, lại bắt đầu tiếp tục chơi game.
Chu Thuần xuống lầu, mẹ Chu hỏi anh: "Trữ Trữ ngủ rồi à?"
Chu Thuần ngồi xuống bàn ăn nói: "Vâng ạ. Nghe Ngô Nhân nói dạo này em ấy học hành cũng chăm chỉ."
Mẹ Chu gật đầu: "Ừ, Vương Tử Dư vừa đi là nó ngoan ngay. Học theo Vương Tử Dư thì chẳng ra gì cả, nhưng thằng bé nhà họ Tôn thì không tệ."
Ăn xong, Chu Thuần trở về phòng.
Sáng sớm hôm sau, anh lại lôi Chu Trữ ra khỏi giường. Tối qua Chu Trữ chơi đến khuya mới ngủ nên cả người không có chút tinh thần. Đến khi bị đạp cho một phát cậu mới miễn cưỡng tỉnh táo lại.
Chu Thuần nhìn chiếc áo thun mặc ngược của Chu Trữ, nhíu mày nói: "Sáng sớm tinh mơ nghĩ cái gì đấy, áo mặc ngược kìa!"
"À." Chu Trữ nhanh chóng cởϊ áσ ra, lộn lại rồi mặc vào. Sắc mặt cậu cũng không tốt, nhìn là biết không được nghỉ ngơi đầy đủ, quầng thâm mắt rất nặng.
Chu Thuần nhìn chằm chằm vào mặt cậu, đột nhiên nảy sinh nghi ngờ, anh lật tung chăn lên, bên dưới gối đầu bất ngờ lộ ra một góc của máy chơi game…
Chu Trữ thầm nghĩ, hỏng rồi!
Chu Thuần đẩy gối đầu ra, cầm lấy máy chơi game, nhìn về phía Chu Trữ, nheo mắt hỏi: "Tối hôm qua lúc anh đến xem em, em giả vờ ngủ hả?"
Chu Trữ vội bày ra vẻ mặt ngơ ngác: "Cái gì ạ? Em không biết."
Chu Thuần không nói gì, nhìn chằm chằm cậu.
Chu Trữ sợ Chu Thuần không tin, không nhịn được giải thích: "Tối qua em ngủ sớm thật mà, nhưng sáng sớm đến giờ học thì tự nhiên không ngủ được nữa, mới chơi game một lát thôi. Bình thường em có chơi đâu, đây là được nghỉ mới lấy ra chơi đấy ạ!" Nói xong, để tăng thêm tính chân thật cho lời nói của mình, cậu lại nói thêm: "Thật đấy, anh!"
Chu Thuần mở máy chơi game lên, nghịch nghịch, vừa làm vừa nói: "Tốt nhất là em đừng có gạt anh!"
Chu Trữ liếc nhìn màn hình máy chơi game, thấy Chu Thuần đã vào cái game mà tối qua cậu chơi, sau đó mở lịch sử điểm số mới nhất lên. Trên đó hiển thị rõ ràng thông tin thời gian. Cậu lập tức trợn tròn mắt…
Chu Thuần cố ý nghiêng màn hình để Chu Trữ nhìn, hỏi: "Cái này là cái gì?"
Chu Trữ vội ôm chặt lấy đùi Chu Thuần, xin xỏ: "Anh ơi, em sai rồi…" Đây là kinh nghiệm xương máu sau bao lần bị ăn đòn mà cậu rút ra được, là cách đối phó với Chu Thuần tốt nhất. Chu Thuần quen dùng chân, cậu ôm đùi như vậy thì Chu Thuần muốn đá cậu cũng không tiện.