Vương Tiểu Kim ngẩn người. Xung quanh còn có những bạn học khác, đều nghe thấy hết, khiến cô ta vô cùng mất mặt. Mặt cô ta tái mét, dậm chân hừ một tiếng rồi bỏ đi.
Chu Trữ nhìn theo bóng lưng cô ta, mặt cũng xụ xuống. Mấy bạn nữ đang nói chuyện phiếm với cậu thấy vậy thì hỏi cậu sao lại làm bẽ mặt Vương Tiểu Kim như thế.
Chu Trữ nói bóng gió: "Có người cứ tưởng mình là tiên nữ, ai cũng phải đến cung phụng. Tôi không rảnh hầu hạ đâu!"
Mấy bạn nữ kia nghe vậy thì hiểu ra, che miệng cười khúc khích.
Đến giờ ăn trưa, Chu Trữ kể chuyện của Vương Tiểu Kim cho Tôn Ngạn Hằng nghe. Tôn Ngạn Hằng nghe xong, chẳng lộ biểu cảm gì. Một lúc sau cậu ta khinh bỉ nói: "Cậu với Vương Tử Dư đúng là rửng mỡ. Mấy hôm trước nó còn gọi điện cho tớ, bảo là nó đang để ý một em người Nhật ở lớp nó!"
Chu Trữ tức giận: "Mẹ kiếp, cậu nói xem nó đã đâm sau lưng người ta rồi, giờ còn không cho Vương Tiểu Kim có ý với tao. Thật vô sỉ!"
Tôn Ngạn Hằng cười, không nói gì.
Sau đó Chu Trữ cũng cười.
Vương Tử Dư làm việc không ra gì, nhưng thân là bạn bè, Chu Trữ nhất định phải đứng về phía Vương Tử Dư. Dù Vương Tử Dư có nɠɵạı ŧìиɧ thì chỉ cần còn chưa chính thức chia tay với Vương Tiểu Kim, thì Vương Tiểu Kim vẫn là bạn gái của hắn. Trong tình huống này, thân là bạn bè không chỉ không được tham gia mà còn phải giữ bí mật cho hắn nữa. Tình bạn là như vậy, không đề cập đến đúng sai, chỉ cần trung thành bảo vệ nhau là đủ.
Vừa ăn cơm xong, Chu Trữ đã nhận được điện thoại của anh trai. Lòng cậu thót tim, nhìn màn hình điện thoại do dự không biết có nên nghe máy hay không.
Tôn Ngạn Hằng thấy sắc mặt cậu không đúng thì hỏi: "Sao vậy? Điện thoại của anh cậu đấy, nghe đi! Coi chừng về ổng tìm cậu tính sổ!"
Vương Tử Dư và Tôn Ngạn Hằng đều biết Chu Trữ sợ anh trai mình, cũng thường xuyên lấy chuyện này ra để chế giễu cậu.
Chu Trữ làm vẻ mặt muốn chết rồi mới bắt máy, nịnh nọt nói: "Anh, anh ăn cơm chưa ạ?"
Chu Thuần nói gì đó, Chu Trữ lập tức lộ ra cái bộ mặt khổ sở. Cậu ra hiệu cho Tôn Ngạn Hằng rồi đứng dậy đi ra ngoài.
…
Ở một góc khuất không người, Chu Trữ mới nói: "Anh, thật sự là hiểu lầm mà. Em không yêu đương. Đó là bạn gái của Vương Tử Dư, cô ấy cứ nói là thích em. Em có làm gì đâu!… Bây giờ em dồn hết tâm trí vào việc học rồi, thật sự không rảnh hơi đâu!… Em đảm bảo!… Anh tháng 5 mới về mà!… Anh, em thật sự rất nghe lời, anh đừng về! Vất vả lắm mới được nghỉ, anh đi chơi mấy ngày cho thoải mái đi. Ở nhà mọi chuyện đều ổn cả, không cần anh phải lo đâu. Bố mẹ đều khỏe, anh đi chơi với bạn gái đi! Nha!"
Cuối cùng, Chu Trữ với vẻ mặt ủ rũ cất điện thoại vào túi, tìm một chỗ râm mát ngồi xuống. Chẳng mấy chốc, Tôn Ngạn Hằng từ nhà ăn đi ra, đến gần cậu rồi ngồi xổm xuống hỏi: "Sao vậy? Mặt mày ủ dột thế kia!"
Chu Trữ ngẩng mặt lên nhìn bầu trời với góc 45 độ, buồn bã nói: "Anh tớ…"
Tôn Ngạn Hằng: "…"
Chu Trữ xụ mặt xuống, thu hồi ánh mắt u sầu rồi nói tiếp: “Muốn về đánh tớ!"
Tôn Ngạn Hằng: "…"