Chương 16

Cô gái kia cũng ngốc nghếch thật. Cô nàng cho rằng Chu Trữ cũng thích mình, sẽ vì mình mà đâm sau lưng bạn bè. Phản ứng của Vương Tử Dư càng khiến cô đắc ý, lòng hư vinh bùng nổ tức thì. Sau đó, cô nàng càng thêm tự tin nói: "Em không thể chờ anh được nữa, xin lỗi…"

Chưa đợi cô nàng nói hết câu, Vương Tử Dư đã cúp máy rồi gọi cho Chu Trữ.

Chu Trữ đang học thêm. Cậu viện cớ đi vệ sinh mới dám nghe máy. Vừa nhấc máy lên, cậu còn chưa kịp mở miệng thì đã bị Vương Tử Dư xả cho một trận mắng té tát: "Mày có phải là anh em của tao không hả? Tao nhờ mày chăm sóc bạn gái tao, chứ không phải nhờ mày chăm sóc đến tận giường!"

Chu Trữ ngớ người, oan ức nói: "Tao có lên giường với bạn gái mày đâu!"

Vương Tử Dư gầm lên: "Sao, mày còn muốn lên giường với cô ấy à?"

Chu Trữ cũng nổi nóng: "Mẹ kiếp, tao vẫn còn là trai tân đấy, làm thì cũng làm với gái nhà lành chứ ai thèm đυ.ng vào đồ bỏ đi của mày! Tao lạ gì cô ta? Nếu không phải nể mặt mày, tao hầu hạ cô ta làm gì? Vương Tử Dư mày có còn lương tâm không? Chúng ta chơi với nhau từ nhỏ đến lớn gần 20 năm rồi, mày lại nghi ngờ tao như vậy!"

Vương Tử Dư vẫn còn rất giận. Nghe xong lời này của Chu Trữ, tuy biết là có lý nhưng nhất thời không thể bình tĩnh lại được. Hắn nói: "Là Vương Tiểu Kim nói với tao, mày đã đi vào trái tim cô ấy rồi! Mẹ kiếp, còn bày đặt văn nghệ với tao! Rốt cuộc mày đã làm cái gì hả?"

Chu Trữ nghe xong thì xìu hẳn, vội vàng giải thích: "Thôi, anh bạn, tao thật sự không làm gì cô ấy cả. Chẳng qua là có thể tao quan tâm cô ấy hơn một chút thôi. Tuyệt đối không vượt quá giới hạn đâu. Con nhỏ này quá thâm hiểm. Anh em, xin mày, từ nay về sau cứ tránh xa cô ta ra được không? Tao tuyệt đối không phải cái loại vì gái mà đâm sau lưng anh em đâu!"

Vương Tử Dư uống một ly nước đá, miễn cưỡng hạ bớt cơn giận rồi nói: "Tao tin mày!"

Chu Trữ vừa định nói gì đó thì cửa phòng vệ sinh đã bị gõ. Vừa rồi cậu hét to quá, Ngô Nhân ở bên ngoài chắc chắn đã nghe thấy hết rồi. Cậu thầm nghĩ tiêu rồi, cô mà mách với anh trai mình thì chết!

Vương Tử Dư hả hê, vui sướиɠ khi người gặp họa: "Đáng đời!"

Kết thúc cuộc trò chuyện, Chu Trữ vừa ra khỏi phòng vệ sinh đã bị Ngô Nhân liếc cho một cái rợn người. Cậu ỉu xìu ngồi trở lại ghế, giả bộ trấn định ho khan một tiếng rồi hỏi Ngô Nhân: “Chị sẽ không nói với anh trai tôi đấy chứ?"

Hôm nay Ngô Nhân mặc quân phục đến, khoanh tay trước ngực, lập tức toát ra một vẻ uy dũng. Cô nhướng mày, dùng ánh mắt ra hiệu cho Chu Trữ đừng có nói nhảm nữa!

Chu Trữ đành phải im miệng, lại cắm đầu vào bài tập.

Ngày hôm sau, Chu Trữ vừa đến lớp đã thấy Vương Tiểu Kim đang nói chuyện rôm rả với mấy bạn nữ. Vương Tiểu Kim dáng người thấp bé, ngồi ở phía trước. Trong vòng năm phút, cô ta quay đầu lại nhìn Chu Trữ và mấy bạn nữ kia rất nhiều lần. Hai phút sau, cô ta đứng dậy đi đến chỗ Chu Trữ, nói: "Chu Trữ, tớ vẫn chưa ăn sáng. Cậu đi mua với tớ nhé."

Chu Trữ thậm chí còn không ngẩng mắt lên, chẳng thèm kiếm cớ mà nói thẳng: "Hôm nay tôi không muốn đổi chỗ."