Chu Trữ làm ầm ĩ: "Cô ta đánh con, dù sao con không cần cô ta, đổi cho con một người khác cũng được mà..."
Lời còn chưa dứt đã bị bố Chu ném cái gạt tàn thuốc sang làm gián đoạn. Chu Trữ nhanh nhẹn tránh được, cái gạt tàn thuốc rơi xuống thảm, không vỡ...
Bố Chu gấp cuốn sách trong tay lại, nói: "Cứ theo lời anh trai con nói, chúng ta không quản nữa. Ra ngoài!"
Chu Trữ còn định không chịu bỏ qua, nhưng thấy bố Chu lại định ném sách thì vội vàng chạy. Chạy được hai bước thì đã nghe thấy tiếng quát đầy uy lực của bố Chu: "Đóng cửa vào!"
Cậu làm ngơ, chạy về phòng...
Việc đổi gia sư, tự nhiên là không thành.
Sau đó, ngày nào Ngô Nhân cũng đến nhà họ Chu để dạy kèm cho Chu Trữ. Toán, Văn, Anh, Lý, Hóa, Sinh, cô đều dạy hết, khiến Chu Trữ chóng mặt nhức đầu. Mãi đến nửa tháng sau cậu mới dần dần thích ứng với nhịp độ này, nhưng sự oán hận trong lòng cũng không hề giảm bớt vì đã thích ứng.
Mới qua hai tháng, Vương Tử Dư đã phải đi. Vì là chuyến bay buổi tối nên Chu Trữ vẫn phải học thêm, không thể đến tiễn được. Về chuyện này, cậu càng thêm oán hận. Cậu chỉ dám lén lút gọi điện thoại cho Vương Tử Dư trong lúc đi vệ sinh.
Vương Tử Dư rất bất mãn với Chu Trữ. Chu Trữ hứa rằng khi hắn trở về cậu nhất định sẽ ra sân bay đón. Bên cạnh Vương Tử Dư còn có những người khác nên hắn không có thời gian nói nhiều với Chu Trữ, chỉ dặn dò: "Nhớ chăm sóc bạn gái tớ cho tốt, đừng để ai cạy mất góc tường nhà tớ đấy!" rồi cúp máy.
Trong ba người, chỉ có Vương Tử Dư là có bạn gái. Tôn Ngạn Hằng thì như một nhà sư tu hành khổ hạnh, một lòng một dạ học hành thi cử, chuyện khác đều không quan tâm. Còn Chu Trữ thì cái gì cũng không để bụng, với con gái thì cũng nói chuyện rất nhiệt tình, đồng thời cũng lăng nhăng với nhiều cô gái, nhưng không có một người bạn gái đúng nghĩa. Cậu chỉ thích chơi bời như vậy thôi.
Vương Tử Dư vừa đi, Chu Trữ cảm thấy rõ ràng sự cô đơn. Cậu phải mất một thời gian dài mới thích ứng được. Bạn gái của Vương Tử Dư học cùng lớp với cậu. Chu Trữ luôn ghi nhớ lời dặn của bạn, rất "quan tâm" đến cô ấy. Chỉ là không ngờ rằng dần dà, cô gái ấy cũng "quan tâm" đến cậu, trực tiếp viết thư cho Vương Tử Dư đòi chia tay.
Thực ra Vương Tử Dư cũng không yêu thích gì cô gái kia cho lắm, chỉ là chuyện này liên quan đến sĩ diện của đàn ông, hắn quyết không thể dễ dàng bỏ qua như vậy. Hắn gọi điện về hỏi cô gái kia có phải đã lăng nhăng với ai không?
Cô gái kia tuy có cảm tình với Chu Trữ, nhưng tình cảm với Vương Tử Dư cũng không phải là lập tức tan thành mây khói. Đầu tiên, cô khóc lóc kể lể một hồi, nói những lời hoa mỹ, rồi mới đi vào chủ đề chính, nói rằng hai người ở xa nhau, cô cảm thấy hoài nghi về tương lai. Sau đó, trong khoảng thời gian này, Chu Trữ đã bước vào trái tim cô...
Vương Tử Dư vừa nghe là Chu Trữ thì lập tức nổi điên!