Đối với cái dáng vẻ vô dụng mất mặt của em trai mình, Chu Thuần không nói nhiều mà trực tiếp đá cho một phát…
Cô gia sư tên là Ngô Nhân, là người ở tỉnh ngoài, không về quê ăn Tết. Cô từng là bạn học của Chu Thuần, để một mái tóc ngắn gọn, trông toát lên vẻ đẹp lạnh lùng. Ngũ quan của cô tuy không quá xuất sắc, nhưng khí chất lại vô cùng nổi bật.
Hôm nay chỉ là gặp mặt làm quen, sau khi thống nhất được lịch học thì đến mùng 6 Tết mới chính thức bắt đầu. Ngô Nhân không ăn cơm trưa ở nhà họ Chu, Chu Thuần đưa cô ra ngoài ăn.
Người vừa đi khỏi, Chu Trữ đã ba chân bốn cẳng chạy đến nhà Vương Tử Dư, khoe khoang gia sư tương lai của mình là một mỹ nhân lạnh lùng. Qua lời miêu tả khoa trương và chủ quan của cậu, Vương Tử Dư cũng bắt đầu cảm thấy rạo rực trong lòng. Chu Trữ cảm thấy tâm trạng khá hơn nhiều. Từ sau khi Vương Tử Dư tiết lộ chuyện mình sắp đi du học nửa năm trước, cậu đã cố gắng phấn đấu nhưng không được như ý nguyện. Giờ đây, cuối cùng cậu cũng tìm lại được sự cân bằng trong chuyện gia sư này.
Điều khiến cậu cân bằng hơn nữa chính là, Vương Tử Dư ngày càng hối hận khi ngày đi du học càng đến gần…
Hắn đã nói không biết bao nhiêu lần rằng mình không muốn đi…
Hai ngày sau, Chu Thuần trở về Tây Bắc, Chu Trữ lại bắt đầu cuộc sống tự do tự tại như cá gặp nước.
Đến mùng 6 tháng Giêng, khối 12 bắt đầu học thêm. Chu Trữ đành phải chấp nhận số phận, nhưng khi biết Vương Tử Dư không cần học thêm, tâm trạng vừa mới cân bằng được chút ít của cậu lại lập tức mất cân bằng. Buổi tối, Ngô Nhân đến dạy kèm cho cậu. Ban đầu cậu rất mong chờ, nhưng ai ngờ Ngô Nhân tuy là một mỹ nhân lạnh lùng mảnh mai, nhưng lại có xu hướng bạo lực nghiêm trọng!
Chỉ cần Chu Trữ hơi xao nhãng một chút thôi, Ngô Nhân phát hiện ra là y như rằng sẽ ăn ngay một tát vào lưng.
Chu Trữ sợ hãi trước khí thế của Ngô Nhân, tuy trong lòng có oán hận nhưng nhất thời không dám phản kháng gì.
Thực ra Chu Trữ cũng không gan dạ cho lắm, chỉ dám ngang ngược với bố mẹ thôi. Đến trước mặt Chu Thuần là cậu lập tức xẹp lép. Những chuyện không đâu vào đâu trước kia cậu từng gây ra đều là do Vương Tử Dư xúi giục. Cậu là người không có chủ kiến. Tóm lại, so với Vương Tử Dư và Tôn Ngạn Hằng thì cậu vẫn còn tính là bình thường. Nhưng so với anh trai mình thì cậu có thể trực tiếp xếp vào nhóm người có chỉ số IQ thấp!
Trước khi đi, Chu Thuần đã dặn dò Ngô Nhân không cần khách khí, nếu cậu không nghe lời thì cứ việc ra tay.
Ngô Nhân đã ở trong trường quân đội nhiều năm như vậy. Tuy làm kỹ thuật nhưng cô cũng rất có bản lĩnh, đánh người không hề nương tay. Chu Trữ trong lòng hận đến độ muốn thổ huyết…
Mãi mới đến 10 giờ rưỡi, cậu đợi Ngô Nhân vừa đi khỏi là chạy ngay đến gõ cửa phòng bố mẹ. Lúc này hai ông bà tuy chưa ngủ nhưng cũng chuẩn bị đi ngủ rồi. Bố Chu hỏi vọng ra: "Ai đấy?"
Tuy nói là phòng của bố mẹ mình, nhưng Chu Trữ cũng đã trưởng thành rồi nên không tiện tự tiện xông vào. Cậu trả lời: "Con đây, bố. Con có chuyện muốn nói với bố!"
Bố Chu đáp: "Có chuyện gì thì sáng mai nói. Bố với mẹ con muốn ngủ!"
Chu Trữ không chịu thôi, uy hϊếp: "Nếu bố không ra thì con vào đấy!" Nói xong cậu cố ý để lại một khoảng thời gian ngắn để hai người chuẩn bị, tránh có những hình ảnh không phù hợp với trẻ em sẽ khiến mọi người xấu hổ.
Cậu vặn cửa bước vào, thấy bố đang đọc sách trên giường, còn mẹ thì đang soi gương trang điểm. Chu Trữ thu hồi ánh mắt láo liên của mình lại rồi nói: "Con không cần gia sư nữa!"
Bố Chu và mẹ Chu vẫn cứ làm việc của mình. Bố Chu thậm chí còn không ngẩng đầu lên. Mẹ Chu thì đột ngột đáp: "Đừng có làm loạn nữa. Đã muộn thế này rồi, anh con vất vả lắm mới tìm được cho con đấy. Người ta là sinh viên tài năng của trường quốc phòng, để người ta làm gia sư cho con là quá phí phạm tài năng rồi. Con đừng có rảnh rỗi sinh nông nổi nữa."