Chương 13

Việc muốn mang Chu Trữ đi Tây Bắc vốn chỉ là một ý nghĩ nhất thời, nghe bố Chu nói vậy thì anh cũng từ bỏ ý định, nói: "Được." Nói xong, anh nhìn về phía Chu Trữ, cảnh cáo: "Năm nay em mà thi không tốt thì năm sau cứ xác định là học lại đi, học đến khi nào anh vừa lòng thì thôi!"

Chu Trữ cúi gằm mặt, không biết là có nghe lọt tai hay không.

Chu Thuần cũng mặc kệ cậu, vì tối nay anh còn phải trở về đơn vị nên đến cả cơm trưa cũng không ăn. Anh trực tiếp lái xe đưa Chu Trữ về trường rồi xin máy bay trực thăng để trở về Tây Bắc.

Chu Trữ đến lớp với tâm trạng không mấy vui vẻ. Vương Tử Dư và Tôn Ngạn Hằng hỏi cậu: "Hôm qua cậu đi đâu vậy? Bố mẹ cậu gọi điện thoại đến nhà tớ suốt!"

Chu Trữ đặt cặp xuống, giọng buồn rầu nói: "Tớ cãi nhau với mẹ, bỏ nhà đi."

Vương Tử Dư và Tôn Ngạn Hằng đều há hốc miệng, kinh ngạc hỏi: "Vì sao?"

Chu Trữ sĩ diện, làm sao dám nói thật là vì nghe Vương Tử Dư muốn đi du học mà cậu đỏ mắt ghen tị cơ chứ! Cậu chỉ nói: "Chuyện vặt thôi. Mẹ tớ dạo này hay cáu gắt ấy mà, đến tuổi mãn kinh rồi, lại còn lắm việc, cứ dính vào là không yên…"

Lúc này bọn họ còn nhỏ, dễ bị lừa gạt nên rất nhanh đã chuyển chủ đề.

Chẳng mấy chốc đã đến kỳ nghỉ đông. Năm nay Chu Thuần không thể về giám sát Chu Trữ được. Mãi đến đêm giao thừa anh mới phong trần mệt mỏi trở về nhà, ăn một bữa cơm đoàn viên rồi đi kiểm tra bài vở của Chu Trữ.

Chu Trữ học ban tự nhiên. Thích thì học, không thích thì thôi. May mà hồi cấp hai được Chu Thuần đốc thúc nên cũng có chút kiến thức cơ bản, nếu không bây giờ cái gì cũng không hiểu mất.

Chu Thuần không ra đề mà trực tiếp rút một tờ bài kiểm tra còn trống trơn trong đống bài tập của Chu Trữ ra, nói: "Làm đi!"

Chu Trữ cắn đầu bút, nhận lấy tờ giấy, hai mắt mờ mịt. Ngày thường cậu có làm bài đâu, căn bản không làm được bao nhiêu. Cuối cùng cậu cũng chỉ bôi bôi vẽ vẽ được hơn mười phút.

Chu Thuần đập mạnh tay xuống bàn, khiến Chu Trữ giật mình run rẩy: "…"

Chu Thuần trừng mắt nhìn cậu, nói: "Trước khi đi lần trước anh đã nói gì hả?"

Chu Trữ cúi đầu, cắn môi dưới không nói gì: "…"

Chu Thuần chắp tay sau lưng, đi đi lại lại trong phòng vài bước rồi nói: "Xem ra là em đã chuẩn bị sẵn tinh thần để học lại rồi nhỉ!"

Thật ra việc học lại hay không, Chu Trữ cũng không mấy quan tâm cho lắm: "…"

Chu Thuần thấy thái độ này của Chu Trữ thì giận tím mặt, quát: "Đứng nghiêm cho anh!"

Chu Trữ ngoan ngoãn đứng dậy dựa vào tường, nhưng đầu vẫn cúi gằm, mắt không dám nhìn Chu Thuần.

Hai người đều hiểu rõ trong lòng, với cái vốn kiến thức ít ỏi của Chu Trữ thì đừng nói là năm nay, cho dù có ôn tập thêm một năm nữa cũng khó mà đỗ được.

Chu Thuần có chút bực bội, tay nắm chặt đến mức run lên. Anh rất muốn dạy dỗ Chu Trữ như cách anh dạy dỗ những người lính trong quân đội, nhưng Chu Trữ không phải là những người lính đã quen chịu đòn roi, anh không thể tùy tiện ra tay đánh đập. Anh hít sâu vài hơi, bình tĩnh lại rồi bắt đầu suy nghĩ. Sau khoảng mười mấy phút, anh mới mở miệng: "Có phải em nghĩ rằng anh không rảnh quản em đúng không?"

"… Không phải."

"Được, anh sẽ tìm gia sư cho em. Vẫn còn nửa năm nữa, nếu em còn lơ là lừa phỉnh anh thì anh nhất định không tha cho em đâu."

……

Hai ngày sau, Chu Thuần đã tìm được gia sư. Đó là một nghiên cứu sinh thạc sĩ ngành khoa học và kỹ thuật máy tính của Đại học Quốc phòng. Việc để cô ấy làm gia sư cho Chu Trữ thật sự có chút phí phạm tài năng.

Chu Trữ vừa nhìn thấy cô nàng đã cảm thấy trái tim nhỏ bé của mình rộn ràng vui sướиɠ, nhìn không chớp mắt.