Chương 12

"..." Chu Trữ vẫn còn đang cúi người, nghe thấy vậy thì lập tức đứng im.

Chu Thuần thậm chí còn chưa mở mắt, nói: "Anh đã cho người canh ở dưới lầu rồi. Nếu em cảm thấy mình có thể trốn thoát thì cứ thử xem!"

Chu Trữ đứng thẳng người dậy, run rẩy giải thích: "Em... Em đi vệ sinh!"

"..." Chu Thuần im lặng.

Chu Trữ mò mẫm loạng choạng bước vào phòng vệ sinh, xả một bãi nướ© ŧıểυ. Cậu nhìn mình trong gương một hồi lâu, thậm chí còn không rửa tay đã đi ra ngoài, rón rén chui vào ổ chăn.

Chu Thuần đợi Chu Trữ nằm yên vị rồi trở mình, mặt hướng về phía giường Chu Trữ. Hành động không gây ra tiếng động nào, nhưng lại khiến Chu Trữ có cảm giác như bị theo dõi.

Không biết đến mấy giờ, Chu Trữ không chịu nổi nữa rồi ngủ thϊếp đi. Nhưng cậu ngủ không sâu, vẫn luôn mơ màng. Cậu mơ thấy anh trai cầm roi thúc giục mình chạy bộ, mỗi lần mệt muốn dừng lại thì roi lại quất tới. Cái cảm giác không có mục đích và không có hồi kết ấy thật sự là một sự tra tấn. Hơi thở của cậu ngày càng dồn dập, không khí ngày càng loãng. Cậu không kìm được mà vùng vẫy dữ dội. Khi mở mắt ra, cậu cảm thấy miệng và mũi mình đang bị Chu Thuần dùng tay bịt chặt...

Chu Thuần thấy Chu Trữ mở mắt thì buông tay ra, nói: "Mau dậy đi."

Chu Trữ vốn dĩ đã không cởϊ qυầи áo, sau khi xuống giường mới phát hiện áo trên mặc ngược. Cậu vào phòng vệ sinh rửa mặt đánh răng một lượt, tỉnh táo hơn đôi chút rồi ra ngoài nhỏ nhẹ hỏi: "Anh, sao anh lại về vào giữa đêm thế?"

Chu Thuần đang xem tin tức buổi sáng, nghe vậy thì ngước mắt nhìn Chu Trữ, không trả lời mà nói: "Anh vừa mới nghĩ xong, em đi Tây Bắc với anh!"

"Tại sao ạ?" Chu Trữ lập tức trợn tròn mắt.

Chu Thuần đứng dậy, chỉnh trang lại quân phục rồi nói: "Thu dọn đồ đạc đi, trả phòng rồi về nhà!"

"..." Chu Trữ thấy anh trai không hề nhắc đến chuyện muốn dạy dỗ mình, nên cũng không dám nói thêm gì nữa, sợ chọc giận lại khiến anh trai đổi ý.

Chu Thuần được xe của căn cứ đưa đến. Hai người ra khỏi khách sạn rồi bắt taxi về khu nhà. Vì xe taxi không được phép đi vào nên cả hai xuống xe ở cổng lớn rồi đi bộ hơn mười phút mới về đến nhà.

Hai ông bà Chu vẫn chưa ra ngoài, mà ở nhà chờ Chu Trữ. Vừa thấy cậu bước vào, bố Chu đã lớn tiếng quát mắng: "Thằng nhãi ranh kia, còn dám bỏ nhà đi nữa hả? Mày có biết mày làm bao nhiêu người mất ngủ không? Hơn nửa đêm phải đi từng khách sạn một để tìm mày. Mày xem mày có ra gì không..."

Mẹ Chu sợ ồn ào quá sẽ để người ngoài nghe thấy nên vội kéo áo bố Chu, nhắc nhở: "Nói nhỏ thôi!"

Chu Trữ cãi lại: "Có ai bảo bố mẹ đi tìm con đâu. Làm người khác mất ngủ cũng là vấn đề của bố mẹ, đừng có cái gì cũng đổ lên đầu con..."

Lời còn chưa dứt đã bị Chu Thuần quát: "Đủ rồi!"

"..." Không chỉ Chu Trữ thành thật im miệng mà ngay cả bố Chu cũng không nói gì nữa.

Tiếp đó, Chu Thuần nói: "Mọi người ngồi xuống đi."

Cả nhà đều ngồi xuống, Chu Thuần nói: "Con có một ý tưởng. Nếu bố mẹ không quản được Trữ Trữ thì con muốn mang em ấy đến Tây Bắc, chỉ một năm thôi, để con trông nom em ấy cho tốt. Nếu thi không tốt thì sang năm cùng con về thành phố A, em ấy học lại!"

Cả bố Chu và mẹ Chu đều nhíu mày. Mẹ Chu nói: "Giáo dục ở Tây Bắc chắc chắn không bằng trường của Trữ Trữ bây giờ. Dù nó có đi theo con thì con cũng chưa chắc có thời gian quản thằng bé. giờ con bận thế, không thể để nó làm vướng chân con được. Nếu nó lại gây ra chuyện gì thì chúng ta ở đây cũng không yên tâm."

Bố Chu gật đầu, phụ họa: "Đúng vậy, bố cũng nghĩ như vậy. Chiều nay con tranh thủ trở về đi. Chuyện của Chu Trữ, con có thể giúp được gì thì giúp, nhưng không thể để nó trở thành gánh nặng của con được. Con bây giờ có những việc quan trọng hơn phải làm. Sau này Chu Trữ thế nào là do chính nó quyết định!" Nói xong, ông nhìn Chu Trữ đầy nghiêm khắc.