Chương 11

Trong lúc cả nhà đang hối hả nháo nhào đi tìm người thì cậu đã lăn ra ngủ khì trên giường rồi.

Bố Chu thậm chí còn điều cả người của quân đội đi tìm, cung cấp số chứng minh thư và ảnh chụp của Chu Trữ, lùng sục từng khách sạn một quanh khu nhà. Cứ thế tìm kiếm đến tận nửa đêm thì đúng là tìm được người thật...

Chu Thuần ở tận Tây Bắc cũng nghe được tin này, suốt đêm bắt máy bay trực thăng của quân đội chạy về thành phố A...

Sau khi tìm được Chu Trữ, đợi người nhà họ Chu đến nơi thì nhân viên tìm kiếm liền rút lui. Chu Thuần nhìn thấy bố Chu thì khuyên nhủ: "Bố về nhà trông mẹ đi, chuyện của Chu Trữ để con giải quyết."

Bố Chu tuổi đã cao, lại lăn lộn cả một buổi tối, mặt mày phờ phạc. Ông suy nghĩ một chút rồi nói: "Dạy dỗ nó cho tốt vào, chỉ có con mới trị được nó thôi!"

"Vâng." Chu Thuần nhìn bố Chu bước vào thang máy rồi mới lấy thẻ từ mà lễ tân đưa cho để mở cửa phòng.

Trong phòng chỉ bật chiếc đèn ngủ ở đầu giường, ánh sáng lờ mờ, nhưng vẫn có thể dễ dàng nhìn thấy mọi thứ. Chu Thuần tránh những thứ rác rưởi vương vãi ở cửa rồi "Rầm" một tiếng, đóng sầm cửa lại, khóa trái…

Tiếng đóng cửa vang không nhỏ, trong đêm khuya tĩnh lặng nghe rất chói tai, e rằng đã làm giật mình không ít khách ở cùng hành lang.

Chu Trữ giật mình tỉnh giấc, thậm chí còn không có thời gian để thích ứng, cậu bật dậy nhìn Chu Thuần đang tiến về phía đầu giường. Đầu óc cậu vẫn còn mơ màng, không biết là thật hay mơ, cậu dè dặt gọi một tiếng: "Anh...?"

Chu Thuần suốt đêm chạy đến đây cũng mệt mỏi, vừa cởϊ áσ khoác vừa nói: "Giờ đã hơn nửa đêm rồi, anh không dạy dỗ em đâu, tỉnh giấc sẽ ảnh hưởng đến người khác nghỉ ngơi. Chuyện gì để sáng mai rồi nói..."

Chu Trữ vì tiết kiệm tiền nên chỉ thuê phòng tiêu chuẩn. Trong lúc cậu còn đang ngơ ngác thì Chu Thuần đã ngả lưng xuống chiếc giường còn lại.

Chu Trữ cảm thấy tình hình hiện tại vô cùng quỷ dị. Ai cũng bảo Chu Thuần đang ở Tây Bắc, vậy mà giữa đêm hôm khuya khoắt lại đột ngột xuất hiện như ma trơi. Thật sự quá kinh khủng! Và điều khó tin hơn nữa là làm sao anh ấy tìm được mình? Mãi đến khi Chu Thuần ném lại một câu "Tắt đèn đi" thì cậu mới hoàn hồn. Cậu vội vàng ba chân bốn cẳng tắt đèn rồi chui vào ổ chăn, nhưng đầu vẫn tựa vào thành giường, mãi lâu sau vẫn không thể nhắm mắt. Rèm cửa không kéo kín, ánh trăng lọt qua khe hở chiếu vào phòng. Đôi mắt Chu Trữ lấp lánh sáng trong ánh trăng yếu ớt.

Cậu không tài nào ngủ được, trong đầu không ngừng hiện lên những thủ đoạn dạy dỗ của Chu Thuần. Sau đó cậu lại bắt đầu tự tưởng tượng, sáng sớm hôm sau Chu Thuần tỉnh dậy sẽ đối xử với mình như thế nào. Càng nghĩ càng sợ hãi, cậu nhanh chóng đưa ra một quyết định.

Tiếng hô hấp của Chu Thuần rất nhanh đã đều đặn trở lại. Chu Trữ âm thầm đếm giây trong lòng, đợi đến khi cậu đếm suýt soát thì mới dám nhẹ nhàng nghiêng đầu nhìn Chu Thuần ở phía không xa. Cậu quan sát rất lâu rồi mới dám vén chăn lên, chậm rãi đứng dậy.

Chiếc nệm chất lượng kém, dù đã cố gắng nhẹ nhàng hết sức nhưng lò xo bên trong vẫn phát ra những tiếng "cót két". Chu Thuần không bị đánh thức, nhưng chính cậu lại giật mình toát mồ hôi trán. Sau đó, cậu mò mẫm trong bóng tối tìm quần áo rồi vội vàng mặc vào. Khi tìm ví tiền, chân cậu vô tình đá phải một chai bia. May mắn là trên sàn có thảm nên không phát ra tiếng động lớn. Trong lúc cậu còn đang thầm cảm thấy may mắn thì Chu Thuần lên tiếng. Giọng nói ngái ngủ nhưng không hề làm giảm đi tính đe dọa: "Đi đâu đấy?"