Chương 10

Mẹ Chu vốn là một bà nội trợ, không có chủ kiến gì cả. Lúc này, nghe con trai lớn nói vậy, bà liền nghe theo. Ngày hôm sau, bà không hề vòng vo với Chu Trữ nữa, mà nói thẳng trên bàn ăn: "Mẹ với anh con bàn rồi, năm nay con cứ lo học hành cho tốt, tốt nhất là đừng để gia đình mất mặt. Sang năm nếu thi không đậu thì cứ ôn lại, anh con bảo sẽ về giám sát con. Nếu con không muốn bị anh con giám sát thì năm nay phải cố gắng lên cho mẹ."

Chu Trữ thức cả đêm không ngủ, nghĩ rất nhiều cách để nói với mẹ, không ngờ còn chưa kịp mở miệng đã bị chặn họng rồi. Cơn giận bùng lên, cậu nói: "Cái gì cũng nghe anh ấy, nhà họ Vương còn cho Vương Tử Dư đi du học, bố mẹ chỉ nghĩ đến việc con làm mất mặt gia đình. Từ nhỏ đến lớn bố mẹ đã như vậy rồi, cứ như con làm bố mẹ mất mặt lắm ấy. Nếu vậy thì lúc trước sinh con ra làm gì!"

Mấy năm nay, mẹ Chu luôn được bố Chu cưng chiều, từ khi kết hôn đến giờ chưa ai dám lớn tiếng với bà một câu. Không ngờ hơn hai mươi năm sau lại bị chính con trai mình quát cho một trận, bà tức đến mức mất cả bình tĩnh, không lựa lời mà nổi giận nói: "Tôi vất vả sinh cậu ra, chỉ vì sinh ra cái của nợ như cậu. Ai, nếu biết cậu là cái dạng này, lúc trước sinh ra đã bóp chết cho rồi!"

Chu Trữ nghe những lời này càng thêm hó chịu. Cùng là một gia đình, cùng một lứa tuổi, tại sao Vương Tử Dư lại sống sung sướиɠ như vậy, còn cậu thì lại bi thảm thế này? Trong đầu cậu hiện lên bao nhiêu năm qua bố mẹ đã bỏ mặc và không hiểu mình. Càng nghĩ càng tủi thân, càng tủi thân thì mũi càng cay. Rất nhanh, nước mắt đã trào ra làm nhòe cả mắt. Nhưng cậu không muốn để mẹ thấy, liền ném đũa xuống, xoay người chạy ra khỏi phòng ăn, lên lầu lấy hết tiền riêng rồi chạy ra khỏi nhà.

Mẹ Chu vô cùng đau lòng, càng cảm thấy đứa con út không biết lo nghĩ gì. Bà tức đến run cả tay, chống tay lên bàn đứng dậy. Vừa ra khỏi phòng ăn đã thấy Chu Trữ chạy ra khỏi cửa, nhìn thấy cặp sách bị ném lại trên sofa, trong lòng lại càng bực bội. Bà trực tiếp lên lầu gọi điện thoại cho bố Chu để mách tội.

Bố Chu đang bận nên không rảnh an ủi bà, ông vội vàng nói vài câu rồi cúp máy.

Mẹ Chu nằm vật ra giường đến tận trưa, tâm trạng mới khá hơn một chút.

Bố Chu đến chiều mới về, nghe mẹ Chu kể lể xong thì trước tiên là an ủi, sau đó hứa sẽ dạy dỗ thằng nhãi ranh Chu Trữ một trận. Nhưng cả nhà cứ thấp thỏm đợi đến tối mịt mà vẫn không thấy bóng dáng Chu Trữ đâu. Bố Chu bắt đầu gọi điện thoại khắp nơi, đầu tiên là gọi cho ông nội Chu Trữ, sau đó đến Vương Tử Dư và Tôn Ngạn Hằng, còn gọi thêm mấy số của các bạn học khác nữa, nhưng cũng không ai biết Chu Trữ đang ở đâu. Họ còn nói Chu Trữ căn bản không đến trường.

Lần này, bố Chu không chỉ tức giận mà còn lo lắng nữa. Ông vội vàng sai bảo vệ điều mấy người đi tìm...