Chương 1

Đời cha ông của nhà họ Chu phất lên nhờ thời thế, làm ra không ít chuyện trái với luân thường đạo lý. Đến đời bố Chu thì bắt đầu nhập ngũ, dựa vào quan hệ của đời cha ông mà từng bước thăng tiến. Bố Chu và mẹ Chu yêu nhau rồi kết hôn, mẹ Chu không có gia thế hiển hách, chỉ là một cán bộ văn công bình thường. Thế hệ trước không mấy hài lòng về bà, mãi đến khi bà sinh đứa con trai đầu lòng là Chu Thuần thì tình hình mới dịu đi đôi chút.

Từ xưa đến nay, nhà họ Chu vốn luôn coi trọng con trai trưởng. Vì vậy, Chu Trữ ở nhà không có địa vị gì cả. Lúc cậu sinh ra, Chu Thuần đã hiểu chuyện. Sau này, khi cậu lớn lên và bắt đầu nhận thức mọi thứ, Chu Thuần đã dọn ra ngoài, đến trường nội trú để học.

Cái gọi là coi trọng con trai trưởng không phải là cho Chu Thuần cuộc sống vật chất dư dả, mà là rèn luyện anh từ nhỏ, để anh trưởng thành trong môi trường bình thường, tránh tiếp xúc với những cậu ấm cô chiêu phù phiếm trong khu nhà giàu, để không nhiễm thói hư tật xấu. Thế hệ của Chu Thuần có vài người xuất sắc thật, nhưng đám thối nát thì nhiều hơn.

Còn Chu Trữ, vì là con út, không có áp lực hay gánh nặng gì, nên rất dễ bị cuốn vào đám phù phiếm đáng khinh kia. Đến khi người nhà muốn dạy dỗ thì cũng đã muộn. Cuối cùng, họ đành mặc kệ, dù sao với tính cách của Chu Trữ, mong chờ cậu làm nên trò trống gì cũng không thực tế. Thế là, yêu cầu ngày càng lỏng lẻo, chỉ cần cậu không gây ra chuyện lớn, sống an ổn qua ngày là được.

Trong khoảng thời gian Chu Trữ trưởng thành, Chu Thuần đã cùng cậu ba nhà họ Diệp và cậu cả nhà họ Vương nhập ngũ. Kỷ luật quân đội nghiêm ngặt nên anh hiếm khi về nhà. Lần đầu tiên anh được nghỉ dài ngày là vào dịp Tết Nguyên Đán. Đúng hôm đó, Chu Trữ gây chuyện.

Chu Trữ và cậu hai nhà họ Vương lỡ tay làm một đứa trẻ hàng xóm bị thương ở đầu. Chuyện này không lớn nhưng cũng chẳng nhỏ, dù sao cũng là trong cùng một khu nhà, lại còn đổ máu, mà lại là trên đầu. Tuy đứa trẻ không sao, nhưng nếu xử lý không khéo, sẽ gây thù chuốc oán. Thế là, chỉ vì một vụ ẩu đả trẻ con mà thành kẻ thù. Bố Chu giận quá, ném thẳng chén trà vào người Chu Trữ.

Chu Trữ tuy không gầy, nhưng rất nhanh nhẹn, nghiêng đầu tránh được, cái chén đập vào tường vỡ tan.

Mẹ Chu cũng xen vào: "Đã bảo con đừng qua lại với thằng hai nhà họ Vương rồi mà! Sao con cứ không nghe lời vậy? Con xem, con bị nó dạy hư thành cái dạng gì rồi!"