Chương 8.2: “Anh ấy chỉ thích một mình em.”

“Còn không qua đây?” Nguyên Dã quay đầu nhìn bàn ăn phía sau, đôi mắt đen không rõ vui buồn.

“Cậu út.” Lục Tinh Nguyên nhanh như chớp ngồi đối diện Nguyên Dã.

Sợ anh hành động trước, cậu ấy vội nói: “Cậu thấy kết cục buổi xem mắt này rất ổn đúng không. Nếu không, cô Triệu này chắc sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cậu.”

“Nguyên thần.” Tiết Linh Tử chào, cũng ngồi xuống.

Cô ấy thấy tình hình không ổn, vội khen ngợi: “Hôm nay Nguyên thần mặc đồ hip-hop đẹp trai quá đi! Em thấy cô Triệu có tám phần là thích anh rồi, suốt buổi cứ nhìn trộm anh…”

“…” Nguyên Dã bị cô ấy nói đến mức ong ong hết cả đầu. Anh đưa tay xoa trán, cũng thấy tình huống này thật khó hiểu.

Lục Tinh Nguyên và Tiết Linh Tử nhìn nhau, yếu ớt nói: “Cậu út, chúng cháu sai rồi.”

“Nguyên thần, chúng em sai rồi.” Tiết Linh Tử theo sau.

Nguyên Dã cũng không thực sự tức giận, chỉ thấy buồn cười. Anh không để ý đến hai kẻ lắm chuyện, cúi đầu nhìn Minh Yểu, “Vừa rồi không phải nói rất giỏi sao?”

Minh Yểu xấu hổ muốn chết, càng ngày càng cúi đầu thấp hơn.

Đáng tiếc Nguyên Dã vẫn không có ý định buông tha cho cô.

“Thích em? Chỉ thích em? Còn phải đợi em tốt nghiệp?” Anh tự nói tiếp.

Ba câu này như đẩy Minh Yểu lêи đỉиɦ nhục nhã, giọng trầm ấm dễ nghe của Nguyên Dã cứ vọng trong tai cô.

Minh Yểu bất giác nắm chặt tay lại. Cô càng không dám ngẩng đầu nhìn anh, khẽ nói: “Tôi… tôi sai rồi.”

Nguyên Dã nghe mà càng thấy không thoải mái.

“Mấy đứa ăn no chưa?” Anh gõ nhẹ vào lưng ghế cô, hỏi không theo lẽ thường.

“No rồi, no rồi.” Lục Tinh Nguyên trả lời ngay, “Cậu út, các chị còn phải về học, sắp thi đại học rồi đúng không?”

Nguyên Dã nghe vậy lạnh lùng nhìn Lục Tinh Nguyên.

Anh thu tay lại, đứng dậy nói: “Đi thôi, tôi đưa mấy đứa về.”

“Được ạ.” Lục Tinh Nguyên đứng dậy trước.

Cậu ấy thấy Minh Yểu vẫn đơ ra, chủ động nói: “Cậu út không giận đâu, chị đừng để tâm.”

“Ừm.” Minh Yểu chậm chạp gật đầu.

Cô nhìn bóng dáng cao ráo của Nguyên Dã, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.

“Yểu Yểu vừa rồi cậu quá tuyệt, cảnh cậu ngồi với Nguyên Thần quá ngọt ngào.” Tiết Linh Tử kéo Minh Yểu ra ngoài.

Ngọt ngào?

Có lẽ cô ấy có hiểu nhầm gì với ngọt ngào rồi.

Minh Yểu thầm thề sẽ tránh xa Nguyên Dã.

“Chị em nhút nhát, chị đừng trêu chị ấy nữa.” Lục Tinh Nguyên quay đầu nói.

Tiết Linh Tử bị nói thì đơ ra, một lúc sau mới đáp: “Khoan đã, em gọi Yểu Yểu là chị tự nhiên quá đấy? Không phải em thích cậu ấy à?”

“Em rất thích chị ấy.” Lục Tinh Nguyên không che giấu điều này.

Càng làm Tiết Linh Tử càng ngơ ngác.

Minh Yểu xấu hổ kéo tay cô ấy, nhỏ giọng giải thích: “Về rồi tớ sẽ nói rõ.”

“Ừm?”

Tiết Linh Tử như có dấu hỏi trên trán, nhưng đến mức này rồi cô ấy cũng ngại hỏi thêm. Ba cái đuôi nhỏ ngoan ngoãn theo sau Nguyên Dã.

Anh vẫn phong độ như lúc đến, thậm chí còn đi như đại ca trường học.

Thời gian vẫn chưa muộn.

Đèn neon của thành phố sáng rực khắp nơi, trở thành cảnh đẹp trong màn đêm, quần áo đen trên người Nguyên Dã cũng không đen bằng đôi mắt anh.

Suốt đường đi anh không nói gì, lái xe thẳng đến ngõ Lộc Vĩ.

“Cậu út, con đưa các chị lên nhà rồi sẽ xuống.” Lục Tinh Nguyên tháo dây an toàn.

Minh Yểu và Tiết Linh Tử ngồi ở ghế sau.

“Cảm ơn anh đã đưa chúng tôi về.” Cô vội cảm ơn, kéo Tiết Linh Tử xuống xe.

Nguyên Dã ngồi trong xe không động đậy. Anh khẽ nhíu mày, hàng mi dài che đi mọi tâm tư.

“Nguyên thần, tạm biệt, lái xe cẩn thận nhé.” Tiết Linh Tử vội chào.

Cô ấy không nỡ rời xa Nguyên Dã, xuống xe rồi vẫn ngoáy đầu nhìn lại khiến Minh Yểu không kiên nhẫn cấu vào tay cô ấy.

Tiết Linh Tử kêu lên: “Yểu Yểu cậu cấu tớ làm gì?”

“Cấu nhầm.” Minh Yểu tỉnh bơ rút tay về.

Tiết Linh Tử: ???

Vậy ban đầu là định cấu chính mình à?

“Cậu nói xem có phải tâm trạng Nguyên thần không tốt? Sao không tiễn bọn mình.” Tiết Linh Tử không để tâm, lại buồn bực nói.

“Cậu út không nhỏ mọn vậy đâu.” Hai tay Lục Tinh Nguyên để sau đầu.

Cậu ấy không biết nghĩ đến cái gì, đột nhiên cười: “Nếu cậu em giận thật thì đã trở mặt từ nãy rồi.”

Làm gì có tâm trạng trêu chị cậu ấy nữa.

“Đúng vậy.” Tiết Linh Tử đồng tình, “Hơn nữa bọn mình không thân lắm, anh ấy như vậy là tốt lắm rồi.”

“Nhỡ anh ấy thực sự thích cô gái kia thì sao?” Minh Yểu có suy nghĩ khác họ.

Cô không thấy Nguyên Dã phản cảm với Triệu Cẩn, chỉ sợ mình làm sai. Nhưng lời vừa dứt, đằng sau vang lên tiếng cười nhạo: “Sao tôi không biết là tôi thích người ta nhỉ?”

Minh Yểu cứng người, không dám quay đầu lại. Nói xấu sau lưng nhưng lại bị chính chủ phát hiện nữa chứ.

“Cậu út.” Lục Tinh Nguyên hạ tay, cũng kinh ngạc nhìn Nguyên Dã.

Tiết Linh Tử lo lắng thay Minh Yểu, hiếm khi không mở miệng ca tụng idol của cô nàng nữa.

Con ngõ nhỏ có ánh sáng mờ nhạt, lướt qua gương mặt điển trai của anh như tự động chiếu sáng. Nguyên Dã nhìn chằm chằm Minh Yểu, khóe môi cong lên một nụ cười đẹp mắt.

“Tôi thích một người, sao có thể để cô ấy bỏ đi như thế.”

Giọng anh trầm ấm, từ ngữ trang trọng như một lời hứa.

Minh Yểu ngạc nhiên chớp mắt.

Chưa kịp nói gì, Nguyên Dã đã quay người đi, như thể tất cả chỉ là ảo giác của cô.

Một ảo giác đẹp đẽ.

Lời tác giả:

Đừng coi thường trí tưởng tượng của các tác giả truyện tranh thiếu nữ 🙂

Chậc, anh Nguyên như đang lập flag*.

*lập flag: là một cụm từ mượn từ tiếng Anh là “setting up a flag”, thường được sử dụng trong văn hóa đại chúng Trung Quốc, đặc biệt là trong tiểu thuyết, phim ảnh và anime/manga. Dùng để ám chỉ việc nhân vật nói hoặc làm điều gì đó báo hiệu cho một sự kiện quan trọng hoặc thay đổi lớn sắp xảy ra.

Nguyên Dã: Tôi không có, tôi không có, đừng có nói bậy!!