Chiếc xe Lục Tinh Nguyên gọi đến rất nhanh. Cậu ấy rất lịch sự ngồi lên ghế trước, để lại ghế sau cho Minh Yểu và Tiết Linh Tử.
“Nguyên Thần còn độc thân sao?” Vừa rồi Tiết Linh Tử không phản ứng kịp, giờ lên xe mới tò mò.
Cô ấy nắm lấy lưng ghế phụ, kiên nhẫn chờ Lục Tinh Nguyên giải đáp.
Lục Tinh Nguyên ngẩng đầu khỏi điện thoại.
“Ừm.” Cậu ấy gật đầu đáp một tiếng, sau đó bổ sung: “Cậu em lười lắm, nếu có thời gian yêu đương thì chắc cậu ấy đã có thể tiếp tục chơi nhạc.”
Tiết Linh Tử há miệng, không dám tin vào tai mình, “Vậy hồi trước khi chơi ban nhạc, anh ấy có… fangirl không?”
“Khụ khụ.” Minh Yểu hơi ngại, giả vờ ho một tiếng.
Cô cũng không ngờ Tiết Linh Tử lại hỏi từ góc độ đặc biệt như vậy, đã nói là fan trung thành cơ mà?
Tiết Linh Tử nhận được tín hiệu từ Minh Yểu, cũng phối hợp bổ sung một câu: “Tất nhiên chị rất tin vào nhân phẩm của Nguyên Thần, chỉ là có chút tò mò về giới rock thôi.”
Nói hay quá.
Minh Yểu không nhịn được quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hơi sợ nghe thấy những lời không dễ nghe.
“Cậu em không thích người khác đuổi theo mình.” Lục Tinh Nguyên lắc đầu, nói với ý nghĩa không rõ ràng.
“Chị đã nói mà.” Tiết Linh Tử thở phào nhẹ nhõm, đồng thời lo lắng cảm thán, “Vậy cả đời này chị có đợi được anh ấy chủ động theo đuổi không nhỉ?”
Nghĩ đến mà thấy tương lai thật tăm tối.
Lục Tinh Nguyên dường như thấy cô ấy thú vị, quay đầu cười nói: “Chị Linh Tử dễ thương thật.”
“Em cũng rất đẹp trai.” Tiết Linh Tử đáp lại bằng một cái nháy mắt, lời khen ngợi đúng chuẩn công nghiệp.
Cuộc nói chuyện của họ lọt vào tai Minh Yểu, cô không nhịn được cong môi cười.
–
Hai mươi phút sau. Xe riêng thuận lợi đến nhà hàng Pháp trên đường Trường Lạc.
“Chúng ta có nên thay đồng phục không?” Tiết Linh Tử vừa xuống xe mới nhận ra.
“Không cần.” Lục Tinh Nguyên hoàn tất thanh toán trên điện thoại, “Bị nhìn thấy cũng không sao.”
“Ồ.” Tiết Linh Tử mơ màng gật đầu, kéo Minh Yểu xuống xe.
Nhà hàng C’est Bon là một trong những quán nổi tiếng ở Hải Thành, nổi tiếng với môi trường ăn uống thanh lịch và hương vị Pháp chính hiệu.
Vừa bước vào nhà hàng, họ đã bị đèn chùm pha lê xoắn treo lơ lửng thu hút. Đèn pha lê trong suốt lấp lánh phối hợp với đèn tường màu vàng ấm, phản chiếu trong ly rượu trong suốt tinh tế, tạo nên một bức tranh thanh lịch và rực rỡ.
Vừa qua sáu giờ, trong nhà hàng không nhiều người.
Nguyên Dã tham gia đầu tư vào nhà hàng, ở đây có bàn cố định dành cho anh. Cho nên thằng nhóc tinh ranh Lục Tinh Nguyên đặt bàn liền kề.
“Các chị ngồi trước đi.” Cậu ấy đi qua, chủ động kéo ghế cho Minh Yểu và Tiết Linh Tử.
“Nguyên Thần chưa đến à?” Tiết Linh Tử ngồi xuống rồi mới hỏi.
Lục Tinh Nguyên nhìn đồng hồ, “Không vội, chúng ta ăn trước.”
Minh Yểu hơi nhíu mày. Cô không nghĩ Nguyên Dã sẽ ngoan ngoãn đến xem mắt, trừ khi thật sự hứng thú với đối phương.
Theo lý mà nói, những gia đình giàu có này có yêu cầu rất cao về một nửa còn lại, ít nhất cũng phải môn đăng hộ đối, hiểu rõ gốc gác, là tiểu thư thục nữ.
“Vậy đối tượng xem mắt của Nguyên Thần là ai?” Tiết Linh Tử hỏi ra câu hỏi trong lòng Minh Yểu.
Thực ra Lục Tinh Nguyên cũng không rõ lắm.
“Nghe nói là đại tiểu thư của Điện tử Tây Bối, gần đây vừa hợp tác với Nguyên Tự.” Cậu nói.
“Đợi đã, cái này hình như chị có nghe nói rồi.” Kỹ năng hóng hớt của Tiết Linh Tử vào giây phút này đã được phát huy.
Cô ấy nhớ lại một lúc, hỏi: “Có phải cô ấy từng tham gia buổi gặp gỡ tiểu thư danh gia đợt trước không?”
“Chuyện này thì em không rõ.” Lục Tinh Nguyên thật sự không biết.
Tiết Linh Tử hăng hái hóng hớt, còn đang định lấy điện thoại tìm mấy group tám chuyện nào đó thì thấy bóng dáng quen thuộc.
“Anh ấy đến xem mắt thật à?” Tiết Linh Tử nhỏ giọng hỏi.
Nguyên Dã mặc một chiếc áo hoodie đen có dây mũ tết bím, cổ đeo trang sức đầu hổ lấp lánh. Anh đeo kính râm cổ điển sang trọng, đi thẳng đến bàn số 6, đi đứng oai phong.
Đẹp trai đến không thể tin được.
Nhưng không phải ai cũng thích kiểu này, điển hình như đại tiểu thư Triệu Cẩn của Điện tử Tây Bối.
Nghe nói cô này từ nhỏ đã đọc thuộc Tứ Thư Ngũ Kinh*, yêu thích văn hóa nhà Nho truyền thống, không ưa gì những chàng trai chải chuốt, vậy nên mẫu người lý tưởng là kiểu nho nhã, chính trực.
*Tứ Thư Ngũ Kinh: Tứ Thư là bốn tác phẩm kinh điển của Nho học Trung Hoa, được Chu Hy thời nhà Tống lựa chọn. Chúng bao gồm: Đại Học (大學 Dà Xué), Trung Dung (中庸 Zhōng Yóng), Luận Ngữ (論語 Lùn Yǔ), Mạnh Tử (孟子 Mèng Zǐ). Ngũ Kinh gồm 5 tác phẩm Kinh thi, Kinh thư, Kinh lễ, Kinh dịch, Kinh Xuân Thu.
“Nhưng anh ấy mặc phong cách gì cũng đẹp trai hết mà, mình chết mất.” Hai tay Tiết Linh Tử ôm mặt, không hề ngần ngại thể hiện sự mê trai.
Minh Yểu cũng nhìn thấy Nguyên Dã, nhưng anh đeo kính râm, cô không chắc anh có nhìn thấy mình không.
“Cậu em thật ra đến chơi thôi.” Lục Tinh Nguyên càng thêm chắc chắn.
Cậu ấy quay lưng lại với Nguyên Dã, nhưng vẫn lấy điện thoại gửi tin nhắn cho anh.
Lục Tinh Nguyên: [Nếu cần con giúp thì gọi con một tiếng ba đi nào ~]
Nguyên Dã: […]
Nguyên Dã: [Cháu còn dẫn cả Minh Yểu đến?]
Lục Tinh Nguyên: [Đúng vậy]
Lục Tinh Nguyên: [Hay là con để hai chị ấy cùng gọi cậu là chồng nhé?]
Nguyên Dã: [Cút]
Lục Tinh Nguyên đùa một lúc cảm thấy rất vui. Cậu ấy cất điện thoại, cùng Nguyên Dã đợi Triệu Cẩn đến.
Đúng như Tiết Linh Tử dự đoán. Triệu Cẩn mặc một chiếc sườn xám dài màu trắng sữa, tóc được búi gọn gàng sau đầu. Cô ấy trang điểm nhẹ, ngũ quan không quá tinh tế nhưng rất ưa nhìn, có cảm giác tiểu thư con nhà lành.
“Anh là… Nguyên Dã?” Triệu Cẩn đi đến bàn số 6, do dự nhìn chàng trai trẻ trước mặt.
Em họ cô nói không sai, đại thiếu gia của Tập đoàn Nguyên Tự đúng là rất đẹp trai, nhưng đẹp trai thì đẹp trai, anh ăn mặc cũng hơi làm lố quá.
“Xin chào.” Nguyên Dã đã bỏ kính râm xuống.
Anh lễ phép đứng lên, kéo ghế cho Triệu Cẩn rồi mới ngồi xuống.
“Cảm ơn.” Triệu Cẩn ngồi xuống.
Cô ấy nhìn Nguyên Dã trước mặt, muốn nói lại thôi.
“Này cháu trai, em có biết tình tiết cần có trong buổi xem mắt kiểu phim thần tượng là gì không?” Tiết Linh Tử xem kịch một lúc, đột nhiên hỏi.
Vô cớ có thêm một cô út từ trời lọt xuống, Lục Tinh Nguyên “à” lên một tiếng, không hiểu nhìn Tiết Linh Tử, “Người thứ ba?”
“Bingo!” Tiết Linh Tử búng tay, nhìn Minh Yểu chằm chằm.
Minh Yểu lập tức đờ người ra. Quyết định đi theo họ đến đây quả thật là sai lầm lớn.
Lời tác giả:
Em Yểu sắp bị gài rồi hehe w
Anh Dã: Rốt cuộc cháu định sắp xếp bao nhiêu cô bạn gái cho tôi đây hả Lục Tinh Nguyên?