Minh Yểu ăn được một nửa, đột nhiên đứng dậy, “Anh ngồi đây trước đi.”
Nói xong cô chạy vào phòng mình.
“Sao cậu cứ dọa chị ấy vậy?” Lục Tinh Nguyên còn chưa ăn no đã ngáp.
Hôm nay cậu ấy dậy sớm, lâu rồi không học chăm chỉ như vậy, nhưng dù có hơi mệt thì cậu cũng nhận ra sự khác thường của cậu út nhà mình.
“Do cô ấy nhát gan.” Nguyên Dã không khách sáo.
Anh tự múc cơm, bước đến chỗ ngồi của Minh Yểu, ngồi xuống.
“Cậu có chuyện gì giấu con à?” Lục Tinh Nguyên đột ngột hỏi.
Nguyên Dã chỉ nhướn mày, “Chuyện tôi giấu cháu có ít đâu nhỉ?”
Lục Tinh Nguyên bị nghẹn lời, nhất thời không biết đáp thế nào. Cậu ấy suy nghĩ một lúc, bổ sung: “Ý con hỏi là chuyện của chị ấy.”
“Cháu thích cô ấy đến vậy à?” Nguyên Dã nói mà không rõ ý.
Cũng không trách Lục Tinh Nguyên được, anh thực sự có vài phần thành kiến với Minh Yểu, dù hai người họ có cùng một nửa dòng máu nhưng cuối cùng vẫn khác nhau.
Chuyện năm xưa anh không thể giải thích rõ với Lục Tinh Nguyên. Nhưng lòng người khó đoán, ai biết cô có ghi hận Lục Diễn Chi, rồi cũng ghi hận Lục Tinh Nguyên không.
“Cậu có thành kiến với chị xinh đẹp à?” Lục Tinh Nguyên ngừng đũa.
Cậu ấy cau mặt, phân tích rất nghiêm túc: “Tất nhiên con nói thế thôi, con chỉ thấy cậu lớn thế này rồi mà chưa có bạn gái, ngay cả chị tiên nữ cũng không thích, cậu có phải…”
“Câm miệng.” Mặt Nguyên Dã đen lại.
Không đợi Lục Tinh Nguyên đáp lại, anh đã gắp miếng thịt nhét vào miệng thằng cháu trời đánh.
“Á.” Lục Tinh Nguyên bị nghẹn, nhai vài miếng rồi nói: “Sao cậu không thích chị con chứ? Chị ấy vừa xinh vừa dễ thương, người theo đuổi không ít đâu.”
Nguyên Dã thấy logic của Lục Tinh Nguyên thật sự có vấn đề rồi, không thể nào nói chuyện với thằng này nữa, đành mở miệng nói: “Tôi có theo đuổi cô ấy đâu.”
Liên quan gì đến anh.
“Cái gì, cậu muốn theo đuổi chị ấy sao?” Lục Tinh Nguyên kêu lên.
Vừa dứt lời, phía sau vang lên tiếng “rầm”, Minh Yểu làm rơi ghế, cô trợn mắt, không tin vào tai mình.
Nguyên Dã bất đắc dĩ xoa trán.
“Đừng nghe nó nói bậy.” Anh đứng dậy, cúi người nhặt ghế cho Minh Yểu.
Minh Yểu vẫn chưa hoàn hồn. Cô chớp mắt, đi bước nhỏ theo sau Nguyên Dã.
“Chị ngồi giữa đi.” Lục Tinh Nguyên đề nghị.
Minh Yểu không phản đối.
Cô không quen với Nguyên Dã, ăn một bữa cơm cũng không nói được hai câu, nhưng không thể tránh được Lục Tinh Nguyên nói nhiều.
Miệng Lục Tinh Nguyên nói không kịp kéo da non, làm bữa trưa trở nên náo nhiệt hơn hẳn.
Ăn cơm xong, Lục Tinh Nguyên tự nguyện rửa bát, đẩy Minh Yểu và Nguyên Dã sang một bên, “Được rồi, hiếm khi con chăm chỉ, đừng cản con.”
“Chúng ta nói chuyện chút?” Tay Nguyên Dã đút túi, nhàn nhã nhìn Minh Yểu.
“Ừ.” Minh Yểu không hiểu sao thấy mặt nóng nóng.
Cô không quen ở một mình với Nguyên Dã. Sợ anh thật sự muốn nói gì với mình nên cô dẫn anh ra ban công.
“Đợi đã.” Minh Yểu vừa bước một chân ra ngoài, đột nhiên quay đầu nói với Nguyên Dã, “Anh đừng ra vội.”
Nguyên Dã đứng yên không động đậy.
Anh nhìn Minh Yểu vội vã bước ra ngoài, sau đó giấu giàn phơi quần áσ ɭóŧ vào góc trong rồi dùng quần áo khác che lại.
Dễ thương thật.
Nguyên Dã lấy tay che miệng khẽ ho, rồi chậm rãi bước ra.
Ban công theo kiểu nửa mở, dài nhưng không rộng, cây xanh và kệ để đồ kết hợp hoàn hảo, có thể thấy được sự chăm chút của chủ nhà.
Đây cũng là cảm giác chung của Nguyên Dã về nhà Minh Yểu.
“Anh ngồi đi.” Hai tay Minh Yểu đan sau lưng, cố gắng tự nhiên nói chuyện với Nguyên Dã.
Trên ban công chỉ có một chiếc ghế nằm. Nguyên Dã khoát tay, kiên quyết đứng dựa tường.
“Hình như cô rất sợ tôi?” Anh ngước mắt nhìn trời đang có chút bất thường.
Chiều tháng tư ở Hải Thành, ánh nắng lười biếng qua mây chiếu xuống trần gian, gió xuân qua tai, tóc mai chạm má gây cảm giác ngứa nhẹ.
Cây xanh, tường xám và thiếu nữ đang tuổi xuân thì. Nguyên Dã cúi mắt, hiếm khi nhìn thẳng Minh Yểu.
Cô không trả lời, anh coi như ngầm thừa nhận.
“Cô đã biết Lục Tinh Nguyên từ sớm rồi nhỉ?” Giọng trầm thấp của Nguyên Dã theo gió vào tai cô, “Tôi không biết cô nghĩ gì về họ.”
“Nhưng nó rất thích người chị gái này, mong cô… đừng làm nó thất vọng.”
“Nếu không, tôi sẽ không tha cho cô.”
Lại là lời cảnh cáo như lần trước, chỉ là điều kiện có nới lỏng chút đỉnh.
Minh Yểu đột nhiên thấy anh như con cừu đội lốt sói, trông có vẻ dữ dội nhưng thực ra không có tính công kích gì lớn.
Cô chưa từng nghĩ sẽ gần gũi với Lục Tinh Nguyên, sự thân thiết của cậu ấy khiến cô cảm thấy bối rối.
“Vậy là anh chấp nhận tôi rồi à?” Minh Yểu do dự tiến một bước, ngước nhìn Nguyên Dã.
“Ừ.” Nguyên Dã không tự nhiên quay đầu, lười tính toán với trẻ con.
“Vậy thì…” Minh Yểu kéo dài giọng, một lúc lâu sau mới cười khẽ: “Có thể cho tôi xin chữ ký không?”
Lời tác giả:
Anh Dã: Người này muốn thả thính tôi
Em Yểu: Anh nghĩ nhiều rồi 🙂