Người ta luôn phải trả giá cho hành động bất cẩn của mình.
Minh Yểu nhìn chằm chằm vào thông báo trên màn hình điện thoại: “Bạn và người này đã kết bạn thành công, bây giờ có thể trò chuyện” mà rơi vào hối hận vô bờ bến.
Cô định xóa kết bạn như chưa có gì xảy ra thì bên kia, Lục Tinh Nguyên đã gửi tin nhắn tới.
Như thể cậu ấy đã chờ đợi từ lâu.
[Lục Tinh Nguyên: Mèo con đang âm thầm quan sát.gif]
[Lục Tinh Nguyên: Chào buổi tối, chị tiên nữ~]
[Lục Tinh Nguyên: Cậu út của em nói hôm nay gặp chị à? Nếu chị đi chậm thêm tí nữa, chúng ta có thể cùng ăn tối đấy]
Ăn tối?
Thực ra Minh Yểu không ghét Lục Tinh Nguyên, nhưng nếu cô thật sự đi ăn tối với họ, không biết cậu út của cậu ấy sẽ phản ứng thế nào.
Nguyên Dã này… Rất hoang dã.
Minh Yểu lười phản hồi Lục Tinh Nguyên, úp điện thoại lại, ném lên bàn học, nhưng cô đã đánh giá thấp sự rảnh rỗi sinh phiền nhiễu của cậu chàng thiếu niên này rồi.
Lục Tinh Nguyên dường như không thể trò chuyện bình thường nếu thiếu những icon, hoặc có lẽ là để thu hút sự chú ý của cô. Tóm lại, trong nửa tiếng tiếp theo, tin nhắn của cậu ấy ting ting ting suốt không ngừng nghỉ.
Minh Yểu định để điện thoại ở chế độ im lặng nhưng cũng chẳng được tích sự gì hết. Thế là cô đặt bút cảm ứng xuống, cầm điện thoại lên trả lời Lục Tinh Nguyên.
[Lục Tinh Nguyên: Chị tiên nữ không thích Lão Lục, thế cuối tuần em đến nhà chị chơi được không?]
Cô thấy tin nhắn cuối cùng, ngớ người một lúc mới trả lời.
[Minh Yểu: Không phải năm nay cậu đang học lớp 9 sao?]
[Minh Yểu: Ở nhà mà ôn thi đi]
[Lục Tinh Nguyên: Vậy em mang bài tập đến]
[Lục Tinh Nguyên: Chị tiên nữ dạy em học nhé? [mắt lấp lánh]]
……
Đó không phải ý của cô.
[Minh Yểu: Cậu có thể tìm cậu út của cậu]
[Lục Tinh Nguyên: Cậu ấy không được]
Nếu có thông tin liên lạc của Nguyên Dã, Minh Yểu nhất định sẽ chụp màn hình đống tin nhắn này rồi gửi cho anh ngay lập tức.
Đáng tiếc là cô không có. Đương nhiên cô cũng không tiếc nuối, chỉ cảm thấy mối liên hệ giữa cô và Lục Tinh Nguyên có hơi nhiều.
Dù chỉ là sự nhiệt tình đơn phương từ phía cậu ấy.
Minh Yểu cúi mắt, trở lại với bức vẽ của mình.
Từ nhỏ cô đã thích vẽ, Minh Nguyệt cũng luôn tôn trọng sở thích của cô, luôn tạo điều kiện tốt nhất có thể.
Hai năm trước, Minh Yểu bắt đầu đăng truyện tranh thiếu nữ “Đuổi theo ánh sáng” trên mạng. Vì phong cách vẽ tinh tế và cốt truyện lôi cuốn, truyện đã được khá nhiều người biết đến, nhận được sự quan tâm của nhà xuất bản.
Minh Yểu cũng thu về 50,000 người hâm mộ.
Nghe nói dạo này có người hỏi về bản quyền phim, tuy sau đó không thành nhưng cũng là một việc đáng mừng, cho nên tình hình kinh tế của Minh Yểu không tệ như mọi người tưởng. Người ngoài không biết cụ thể thế nào nhưng Minh Yểu thì rất rõ, cô không cần dựa vào nhà họ Lục.
Cô chỉ cần ở đây, giữ lấy ký ức về mẹ là đủ.
Tay Minh Yểu từ lúc bắt đầu vẫn không ngừng vẽ. Nhân vật dưới ngòi bút càng ngày càng rõ ràng hơn, dần càng giống một người.
Cô vốn định phác thảo nhân vật cho tác phẩm tiếp theo, ai ngờ vẽ một lúc lại thành khuôn mặt Nguyên Dã.
Tệ thật chứ.
Trong hai phút, Minh Yểu phân vân giữa việc xóa hay không xóa. Cuối cùng cô quyết định giữ nguyên, chỉ chỉnh sửa một chút.
Chẳng hạn biến đôi mắt dài, quyến rũ thành… mắt cá chết.
Cô tập trung sửa đổi hình tượng nhân vật, không còn để ý tới Lục Tinh Nguyên, cho nên Minh Yểu đã bỏ lỡ cơn bão lòng mà cậu chàng đang ấp ủ.
–
Sáng sớm hôm sau, trước cửa nhà Minh Yểu vang lên tiếng gõ cửa. Căn nhà cũ không có chuông cửa, chỉ có thể gõ bằng tay.
Lục Tinh Nguyên đeo ba lô, nghiêng người dựa vào cửa nghe ngóng động tĩnh bên trong.
Lúc này đã là 9 giờ 25 phút sáng ngày chủ nhật, học sinh lớp 12 được nghỉ, lẽ ra Minh Yểu phải ở nhà chứ nhỉ.
Chỉ là Lục Tinh Nguyên không biết, cách một cánh cửa, Minh Yểu đứng phía sau, giữ nguyên tư thế như cậu ấy.
“Chị tiên nữ?” Lục Tinh Nguyên thử gọi.
“…” Minh Yểu nghe ra giọng cậu ấy, cả người run lên.
Cô thật sự sợ. Minh Yểu sống một mình, gặp người lạ không tránh khỏi lo lắng. Sự xuất hiện của Lục Tinh Nguyên hoàn toàn ngoài dự đoán của cô, sớm biết thế này, cô nên dứt khoát từ chối từ hôm qua luôn mới phải.
“Chị tiên nữ, chị có ở nhà không?”
Nghe tiếng gọi của Lục Tinh Nguyên, Minh Yểu bắt đầu đau đầu, tiếng rung từ điện thoại trong túi nhắc nhở cô rằng – giả vờ không ở nhà không phải là quyết định khôn ngoan cho lắm.
Minh Yểu đứng thẳng người, lấy hết can đảm mở cửa.
“Sao cậu lại đến đây?” Cô không mời Lục Tinh Nguyên vào ngay, mà khép cửa lại.
“Không phải chúng ta đã nói rồi sao?” Lục Tinh Nguyên bĩu môi, nhìn cô không chớp mắt, “Em có chỗ không hiểu, chị dạy em đi.”