Chương 14.2: Tới lượt cậu em được yêu ngọt ngào rồi sao?

Cô cau mày, cố gắng giải thích hợp lý suy đoán của mình, “Lục Tinh Nguyên nói dạo này anh vì một cô gái mà phiền muộn… hôm nay thấy anh, tôi cũng cảm thấy hơi khác trước một chút.”

“Khác ở đâu?” Nguyên Dã nhìn đôi mi run rẩy của cô, nhếch môi cười, “Người có thể khiến tôi phiền muộn không nhiều.”

Văn Chỉ Yên rõ ràng không nằm trong số đó.

Minh Yểu nghe nhầm, tưởng anh thừa nhận đang phiền muộn vì ai đó, lại thấy vẻ mặt vui vẻ của Nguyên Dã, cô nghĩ suy đoán của mình rất đúng.

“Trước đây anh khá cộc cằn.” Minh Yểu vô thức nói.

Anh cộc cằn?

Vậy nên cô nghĩ anh đang yêu nên tính tình cũng tốt lên?

Anh bị cô làm chặn họng không biết nói gì.

Bình thường anh rất ít khi ăn quà vặt đường phố, chứ đừng nói là cùng ngồi đối diện ăn đêm với một cô gái. Dù anh không hứng thú với loại đồ ăn này nhưng để Minh Yểu không quá ngại ngùng, anh vẫn cố gắng ăn.

Có vẻ tính kiên nhẫn thực sự tốt hơn chút rồi chứ nhỉ, anh cũng không phản bác lại lời cô nói.

Lúc này điện thoại của anh lại có thông báo rung lên. Anh cau mày, mở tin nhắn ra xem.

[Lục Tinh Nguyên: hôm nay cậu út đến đón chị con à?]

[Lục Tinh Nguyên: Yêu kiều mê người quyến rũ yêu mị đáng yêu.gif]

Nguyên Dã thấy biểu cảm búp bê mị hoặc trên màn hình, trả lời lại bằng một ông già nhìn điện thoại trên tàu điện, [Cháu biết rồi?]

[Lục Tinh Nguyên: Tất nhiên]

[Lục Tinh Nguyên: Con vừa ra ngoài đã thấy chú Trần về sớm, bình thường làm gì có chuyện về sớm thế này]

Trọng điểm chú ý của Nguyên Dã khác với Lục Tinh Nguyên: [Muộn thế này cháu còn đi đâu?]

[Lục Tinh Nguyên: …]

[Lục Tinh Nguyên: Tôi đi trước đây.jpg]

Lục Tinh Nguyên nhận ra mình lỡ miệng, vội vàng chuồn đi.

Minh Yểu nhìn Nguyên Dã hứng thú nhắn tin, càng thêm chắc chắn suy đoán của mình.

Không biết cô gái mà anh thích là ai? Cô thầm nghĩ lần sau có thể hỏi Lục Tinh Nguyên xem sao.

“Ăn xong rồi chứ?” Nguyên Dã tắt điện thoại, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Minh Yểu đang ngẩn ngơ cầm đũa.

Minh Yểu cúi thấp mắt, lông mi dày và cong như chiếc chổi nhỏ, che đi đôi mắt đào hoa xinh đẹp của cô. Cô không chớp mắt nhìn chằm chằm vào mặt bàn, lông mày hơi cau lại, trông có vẻ ngây ngô.

“Ừm.” Minh Yểu ngoan ngoãn đặt đũa xuống, tiện tay đậy nắp hộp lại.

Nguyên Dã thấy cô ăn không nhiều cũng không nói gì.

Sau khi hai người dọn xong bàn, cùng nhau đi về bãi đỗ xe.

“Lúc bà chủ nói anh là anh trai tôi, sao anh không giải thích?” Minh Yểu bỗng nhiên hỏi.

Cô vô thức chơi đùa với dây đeo của cặp sách, cô cũng không dám lại gần Nguyên Dã, cứ giữ khoảng cách an toàn của hai người.

Minh Yểu ngáp một cái, còn chưa tỉnh táo đã bị anh kéo vai ấn cô đi về phía bên trong lề đường.

Anh không nói gì nhưng hành động ngoài ý muốn này lại mang nét chu đáo.

“Giải thích gì?” Nguyên Dã nhìn cô chăm chú, chưa đợi cô trả lời đã cười, “Tôi cũng đâu phải là cậu út của cô.”

“…” Có lý lẽ, đầy thuyết phục.

Nhưng mà họ cũng không phải là người một nhà mà nhỉ?



Chỗ đỗ xe của Nguyên Dã cách phố ăn vặt không xa. Anh đi đến trước xe, chủ động mở cửa xe cho Minh Yểu.

“Cảm ơn.” Minh Yểu lễ phép cảm ơn anh.

Cô vừa định cúi người lên xe thì bị giữ lại.

“Cô vừa nói muốn mời tôi mà?” Nguyên Dã nắm lấy cổ tay phải của cô.

Ánh mắt anh rơi xuống, không bỏ sót sự thay đổi nhỏ trên khuôn mặt cô.

“Hả?” Minh Yểu không hiểu nhìn Nguyên Dã.

Cô chớp mắt, dường như không hiểu ý anh.

“Thêm WeChat đi.” Mặt Nguyên Dã không đổi sắc lấy điện thoại từ túi ra đưa cho cô, “Tiện chuyển tiền lì xì.”

Minh Yểu: ???

Người này sao lại nói đổi ý là đổi ý như vậy.

“Ồ.” Minh Yểu há miệng, não chưa kịp hoạt động thì đã thêm WeChat của Nguyên Dã.

Cô vừa lên xe đã ngoan ngoãn gửi anh lì xì mười bốn tệ. Anh bận lái xe không kịp nhận, cô cũng không để ý.

Minh Yểu không biết rằng lì xì này sẽ không có cơ hội được mở.

Nguyên Dã quen thuộc đưa Minh Yểu về đến trước cửa nhà. Cô gái nhỏ vẫn như trước, không dám nhìn thẳng vào anh.

Anh quay lại đường cũ, tranh thủ gửi cho cô một tin nhắn.

[Nguyên Dã: [Chúc mừng phát tài đại cát đại lợi]]

[Nguyên Dã: Tôi nói vậy là để tiện cho tôi gửi lì xì cho cô]

Minh Yểu thấy vậy, không nhịn được nở nụ cười.

Nguyên Dã khi yêu đương đúng thật là người tốt. Cô chân thành hy vọng chuyện tình của anh có thể kéo dài hạnh phúc.

Nguyên Dã không hề biết mình vừa bị cô gán mác người tốt.

Anh từ ngõ Lộc Vĩ lái xe đến biệt thự bên hồ của Cố Mân Hựu. Anh chàng con nhà giàu này tối nay không biết đi ăn chơi ở nơi nào, có lẽ bị người ta chê bai nên tâm trạng không tốt, cứ quấy rầy anh mãi.

“Yo, cuối cùng anh Dã cũng có thời gian rồi đấy à?” Cố Mân Hựu mở cửa thấy Nguyên Dã, cà lơ phất phơ huýt sáo một tiếng.

Anh ta thấp hơn Nguyên Dã nửa cái đầu, để kiểu tóc dấu phẩy thịnh hành hiện nay, da trắng, vẻ mày thanh tú, là kiểu thường xuất hiện trên trang giải trí.

Nguyên Dã bước vào cửa, lười đáp lại lời anh ta.

“Tôi vừa thấy Văn Chỉ Yên ở Vân Đình đấy.” Cố Mân Hựu đi theo, “Bạn cô ta còn gọi cho cô ta mười mấy chàng trai cơ bắp…”

Nguyên Dã không quan tâm đến Văn Chỉ Yên. Bước chân anh hơi chậm lại, nghiêng đầu hỏi: “Cô bạn gái nhỏ của cậu đủ tuổi chưa?”

“Hả?” Cố Mân Hựu đang nói dở bị Nguyên Dã ngắt lời, nhất thời không hiểu ý anh.

Một lúc sau, anh ta mới nhận ra, “Cậu nói Elisabeth hả?”

Cố Mân Hựu thay bạn gái như thay áo mỗi ngày, paparazzi cũng theo dõi anh ta rất chặt chẽ, gần đây vừa bị tung tin đang hẹn hò với một người mẫu mười sáu tuổi nào đó, gây ra làn sóng tranh cãi dữ dội.

Nhưng anh ta đã phong lưu bao năm nay, đây là lần đầu tiên được Nguyên Dã quan tâm.

Chẳng trách anh ta lại cảm thấy lạ lùng.

“Đã nói là người mẫu trẻ, cậu nghĩ đủ tuổi chưa?” Cố Mân Hựu không nghiêm túc, trước mặt bạn thân càng không kiêng dè.

Nguyên Dã liếc anh ta một cái, không đáp lời.

“Sao tự nhiên cậu lại hỏi tôi cái này?” Cố Mân Hựu tò mò nhìn Nguyên Dã, “Hay là cậu cũng thích kiểu này?”

Thích? Anh chẳng qua là hỏi bâng quơ thôi mà.

Nguyên Dã tự đi đến tủ rượu. Anh nhìn qua, rút ra chai đắt nhất.

“Có vẻ lần sau tôi phải giấu kỹ rượu ngon mới được.” Cố Mân Hựu thở dài.

Miệng thì nói không được, nhưng anh ta lại lấy hai ly rượu ra.

Nguyên Dã mở rượu cũng không vội uống. Anh lắc ly rượu, cảm xúc trong mắt không rõ ràng.

“Sao, thật sự khổ vì tình thật đấy à?” Cố Mân Hựu hứng thú, “Rốt cuộc là con gái nhà ai mà có thể làm cậu động lòng vậy hả?”

“Nói bậy gì đó.” Nguyên Dã bực mình đẩy đầu anh ta ra.

Cố Mân Hựu không bỏ cuộc.

Anh ta lướt qua danh bạ WeChat, mở cuộc trò chuyện với Lục Tinh Nguyên ra.

[Cố Mân Hựu: Tôi ở đây này có thấy tôi không.gif]

[Lục Tinh Nguyên: Ánh mắt nhìn anh đầy ngọt ngào.jpg]

Cố Mân Hựu không ngờ Lục Tinh Nguyên trả lời nhanh như vậy.

Anh ta suy nghĩ một lúc, gõ ra một dòng chữ: [Cậu út của em gần đây có đang yêu đương không?]

[Lục Tinh Nguyên: ? Sao em biết được]

[Cố Mân Hựu: Vậy cậu ấy có đang thân thiết với ai không [ngoan ngoãn]]

[Lục Tinh Nguyên: Có]

Cố Mân Hựu lập tức sáng mắt lên, [Ai?]

[Lục Tinh Nguyên: Đương nhiên là em rồi~ ]

[Cố Mân Hựu: …]

Anh ta thật sự bái phục cái nhà này rồi.

Lời tác giả:

Anh Dã đột nhiên cợt nhả, làm tôi đau cả eo.

Em Yểu: Chúc anh hạnh phúc~

Anh Dã: Tôi thật là đã đau khổ càng thêm đau khổ.jpg