Lam Quán có người của anh trông chừng nên thực ra sẽ không có chuyện gì, vả lại Văn Chỉ Yên cũng không thể thực sự làm tổn thương bản thân, phần lớn là muốn thăm dò thử thái độ của anh.
Anh biết sớm muộn gì cũng có cái cảnh tượng này, không nói rõ ràng thì cô ta sẽ không từ bỏ. Nếu không, cũng không đến mức qua bao năm vẫn đeo bám không buông.
“Ông nói bậy bạ gì vậy.” Mạnh Bội Linh tức giận lườm Nguyên Đạc, “Con bé nhà họ Văn có tính cách thế nào không phải ông không biết, chuyện tình cảm sao mà ép buộc được.”
Nguyên Đạc nghe vậy càng tức giận, “Không quan tâm nhà họ thế nào, nó nói vậy cũng không hợp lý.”
“Chẳng phải cũng chẳng xảy ra chuyện gì đấy sao.” Mạnh Bội Linh càng lớn tuổi càng bênh con.
Thỉnh thoảng bả trách mắng Nguyên Dã mấy câu thôi chứ khi gặp chuyện chắc chắn đứng về phía anh, “A Dã đâu phải không biết chừng mực, ông tưởng người ở Lan Quán ăn không ngồi rồi hết đấy à?”
“Đến nhà họ Văn xin lỗi.” Nguyên Đạc đưa ra tối hậu thư cho Nguyên Dã, “Con bé không tha thứ thì con cũng đừng về nữa.”
Mối quan hệ giữa nhà họ Nguyên và nhà họ Văn không thân thiết lắm, nhưng cũng không tránh khỏi có qua lại.
Chuyện của Văn Chỉ Yên đã phá vỡ sự cân bằng giữa hai nhà, bề ngoài vẫn phải làm đủ lễ nghi.
“Ba định gả con đi đấy à?” Nguyên Dã vẫn giữ vẻ lười biếng.
Anh nhướng mày, khóe miệng nhếch lên chút giễu cợt.
“Con là đàn ông rồi còn có thể chịu thiệt được sao?” Nguyên Đạc cầm tạp chí trên bàn ném về phía Nguyên Dã.
“Điều đó không chắc.” Nguyên Dã ngồi yên không nhúc nhích, thậm chí không chớp mắt.
Mạnh Bội Linh lấy tạp chí từ Nguyên Dã ra, “Con bé đó từ nhỏ đã thích theo A Dã, tôi đã thấy mấy lần rồi. Những năm trước khi nó chưa ra nước ngoài đã rất ầm ĩ, nhà họ Văn cũng không còn cách nào nên mới gửi nó đi.”
“Nói trắng ra thì A Dã tuy nói hơi quá, nhưng cũng đúng lúc làm nó hết hi vọng, tránh cho lại tiếp tục đâm đầu vào A Dã.”
“Xin lỗi tất nhiên là phải xin, chúng ta phải nắm chắc chừng mực là được rồi.”
“Cả ngày chỉ biết gây chuyện.” Nguyên Đạc bình tĩnh lại.
Ông ngồi xuống ghế đơn, chỉ là khi nhìn Nguyên Dã vẫn không có sắc mặt tốt, “Ba muốn xem có con gái nhà nào chịu để ý đến con.”
“Đang yên đang lành nói chuyện này làm gì.” Mạnh Bội Linh nghiêng người lấy một cuốn sổ trên bàn trà, “Những cô gái theo đuổi A Dã đâu thiếu, cái cô Triệu lần trước đó không phải là không hài lòng A Dã, đều là do nó tự gây chuyện.”
Nguyên Dã tự nhận mình không đáng bị gọi bằng hai chữ gây chuyện kia. Nhưng anh cũng lười nói nhiều với Nguyên Đạc, chỉ là khi họ bàn chuyện hôn nhân thì chen vào một câu.
“Con đã nói không kết hôn.” Nguyên Dã liếc cuốn sổ trên tay Mạnh Bội Linh, “Đừng làm mấy chuyện vô bổ này nữa.”
“Bà nhìn thái độ nó xem!” Nguyên Đạc tức giận đập vỡ chiếc cốc trà yêu thích,
Cuối cùng tất nhiên là tan rã trong không vui.
Đây không phải lần đầu Nguyên Dã cãi nhau với Nguyên Đạc. Anh cầm chìa khóa ra khỏi nhà, quản gia còn đuổi theo nói với anh, “Ông chủ cũng là vì tốt cho cậu…”
Vì tốt cho anh ấy à.
Nguyên Dã không trả lời, trực tiếp lái xe đi.
Anh lái xe không mục đích hồi lâu, chợt nhận ra mình đã đến gần trường Trung học số ba, chính bản thân anh cũng hơi ngạc nhiên.
Lúc này đã hơn chín giờ tối. Học sinh tan học tốp năm tốp đi ra ngoài, trên gương mặt trẻ trung hiện lên nụ cười, đầy phóng khoáng và tự do.
Nguyên Dã bỗng nhớ đến tin nhắn đã thu hồi của Lục Tinh Nguyên.
Cậu ấy hỏi mình có thể đến đón Minh Yểu tan học không, thu hồi rồi là bắt đầu gửi lại tin nhắn haha.
Lục Tinh Nguyên nghĩ anh chưa thấy tin nên thu hồi, thực ra không phải.
Nguyên Dã không hay hút thuốc nhưng có lẽ là do tâm trạng tối nay không tốt, anh lấy ra bao thuốc của Cố Mân Hựu để lại trên xe lần trước.
Phố ăn vặt gần trường Trung học số ba nhộn nhịp, ánh đèn ấm áp thắp sáng màn đêm. Có cửa hàng đang phát nhạc, hòa cùng giọng nói ấm áp, chứa đựng đầy không khí đời thường.
Nguyên Dã dựa vào cửa xe, chân dài bắt chéo, đường nét chân rõ ràng hoàn hảo.
Áo phông in hoa màu trắng kết hợp quần dài ôm sát màu xanh rêu, dưới chân là đôi giày trắng, vừa thoải mái lại không kém phần tinh tế.
Dưới đất còn vết nước mưa.
Điếu thuốc kẹp trong tay anh đã cháy được một nửa, tàn thuốc sáng mờ, ngón tay thon dài trắng trẻo của anh cũng hơi co lại.
Rồi anh thấy Minh Yểu và bạn học bước ra.
Rất kỳ lạ, giữa đám đông nhộn nhịp, anh vẫn nhìn thấy cô ngay lập tức.
Cô gái nhỏ mặc áo sơ mi đồng phục trắng, không biết vì sao lại đổi thành chiếc váy xếp ly màu xanh rêu. Váy ngắn không quá đầu gối, đôi chân thon dài trắng trẻo lộ ra ngoài, quá mức bắt mắt.
Có lẽ nghe thấy điều gì buồn cười, Minh Yểu cười cong đôi mắt đẹp, khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm rạng rỡ. Nhưng ngay sau đó, cô như thấy anh, ý cười trong mắt lập tức biến mất.
Thay vào đó là sự ngạc nhiên không giấu được và chút tò mò.
Nguyên Dã khẽ rũ tàn thuốc, trong đôi mắt đen như mực dường như cũng mang theo ánh sáng của tàn thuốc.
“Minh Yểu.” Anh gọi cô, nhưng không rõ vì sao.
Lời tác giả:
Bỗng nhiên muốn có một màn theo đuổi vợ : -)
Xin lỗi anh Dã