Chương 12.2: Giữ mình như ngọc

“Nếu là em, em có muốn về không?” Minh Yểu suy nghĩ rồi hỏi lại.

Lục Tinh Nguyên đảo mắt. Cậu ấy nhìn Minh Yểu, cười lộ ra hàm răng trắng, “Em sẵn lòng tiêu hết tiền của ông ấy.”

Minh Yểu cũng bật cười theo.

Ánh sáng rơi trên gương mặt tinh tế của cô, lông mi rung rinh tạo nên một bóng mờ nhạt trên làn da trắng, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

Trình Tỉ đẩy cửa bước vào vừa kịp nhìn thấy cảnh tượng đó. Cậu ta không quấy rầy cô, chỉ tìm một chỗ trống rồi ngồi xuống.

“Đó không phải là Minh Yểu sao?” Sau lưng Từ Hiển Nhân không hiểu hỏi, “Anh Trình không qua chào cô ấy à?”

“Bên đó không có chỗ ngồi.” Không mặt Trình Tỉ không biểu cảm, không biết đang suy nghĩ gì.

“Đứng cũng không nói chuyện được mà?” Từ Hiển Nhân ngạc nhiên.

Trình Tỉ liếc cậu ấy một cái, có hơi ghét bỏ, “Vậy cậu đi qua đó đi.”

Từ Hiển Nhân: ?

Cậu ấy thấy hơi khó hiểu, nhưng nể mặt Trình Tỉ nên vẫn quyết định đi.

“Chào nữ thần, cậu cũng đến ăn mì à.” Từ Hiển Nhân đứng cạnh bàn Minh Yểu, cười tươi như hoa, “Thật trùng hợp, tôi và anh Trình cũng vừa tới.”

Minh Yểu không nói gì, chỉ nhìn về phía đó.

Trình Tỉ đang ngồi đối diện cô, chỉ nhếch môi coi như chào hỏi.

Từ Hiển Nhân quay đầu nhìn thấy, lập tức hiểu ra thân phận của mình. Cậu ấy chỉ là nhân vật làm trò hề thôi sao?

“Từ Hiển Nhân?” Tiết Linh Tử nhận ra cậu ấy, ngạc nhiên, “Tôi nhớ nữ thần của cậu là Tôn Diệu Nhân mà?”

Nghe đồn Minh Yểu và Tôn Diệu Nhân không hợp nhau.

Từ Hiển Nhân nghe thấy cái tên này, lòng dấy lên cảm giác muốn sống. Cậu ấy cảm nhận được ánh mắt sắc bén của Trình Tỉ ở phía sau, như đang phát ra nhiệt.

“Tôn Diệu Nhân làm sao so được với Minh Yểu? Không cùng đẳng cấp.” Từ Hiển Nhân nghiêm túc nói.

“Được thôi.” Tiết Linh Tử gật đầu, “Để tôi nói chuyện với Tôn Diệu Nhân, nói Từ Hiển Nhân…”

Từ Hiển Nhân lập tức nhảy dựng lên, “Đừng đừng đừng.”

Tôn Diệu Nhân nhỏ mọn, vì Trình Tỉ mà có không ít lần đối đầu với Minh Yểu.

Trình Tỉ không ưa Tôn Diệu Nhân nhưng Từ Hiển Nhân không thể ngăn mình thích cô ta.

“Tôn Diệu Nhân không phải bạn gái Trình Tỉ sao? Anh với cô ấy?” Lục Tinh Nguyên tò mò.

“Làm gì có.” Từ Hiển Nhân kêu lên, “Trong lòng anh Trình chỉ có mỗi nữ thần Minh Yểu thôi.”

Dám nhòm ngó chị gái của mình sao?

Lục Tinh Nguyên quay sang nhìn Trình Tỉ đánh giá. Xì, cũng bình thường thôi mà, chỉ có thân hình là không tệ.

“Anh ta là Trình Tỉ?” Lục Tinh Nguyên nhận ra.

“Em trai Lục này, sao lại không biết anh Trình vậy?” Từ Hiển Nhân tự nhiên vỗ vai Lục Tinh Nguyên, “Đại ca của trường trung học số ba không phải chuyện đùa đâu nhé.”

Lục Tinh Nguyên đẩy tay Từ Hiển Nhân ra, “Có gì hay mà phải biết, chị tôi không thích anh ta.”

Từ Hiển Nhân không ngờ Lục Tinh Nguyên thẳng thắn vậy, không khỏi mở to mắt, “Cậu cậu cậu…”

“Đừng ‘cậu’ nữa.” Tiết Linh Tử chen vào, “Mì của cậu lên rồi kìa, còn không về à?”

“Bây giờ không thích không có nghĩa là sau này không thích, em trai Lục đừng quá vội vàng…” Từ Hiển Nhân lảm nhảm vài câu rồi chạy đi.

Tiết Linh Tử nhìn cậu ấy bỏ chạy, không khách khí bật cười hai tiếng, “Không ngờ bạn của Trình Tỉ lại đáng yêu thế.”

“Chị thích kiểu này à?” Lục Tinh Nguyên nhìn Tiết Linh Tử với ánh mắt đầy nghi ngờ.

“No.” Tiết Linh Tử lập tức phủ nhận, “Chị thích kiểu cậu út của em.”

“Vậy không được rồi.” Lục Tinh Nguyên bình thản nói, “Cậu út không thích kiểu như chị.”

Tiết Linh Tử bị Lục Tinh Nguyên làm cho nghẹn họng, cảm giác bó tay. Cô nghĩ đến lần trước có nhắc đến tình sử sạch sẽ của Nguyên Dã, tò mò hỏi: “Vậy cậu út của em mấy năm qua luôn giữ mình trong sạch à?”

Giữ mình trong sạch?

Minh Yểu bị từ này làm cho kinh ngạc. Chắc không phải lạnh nhạt về chuyện tìиɧ ɖu͙© ấy chứ.

Cô còn đang nghĩ vẩn vơ nhưng đã thấy Lục Tinh Nguyên nghiêm túc gật đầu, “Có thể nói là vậy.”

“Nhưng người theo đuổi cậu nhiều lắm, dạo trước còn nghe nói có chị gái vì cậu mà đòi sống đòi chết, lúc cậu út về nhà ngoại suýt bị xử lý bằng gia pháp.”

“Đã 9102* rồi mà còn có người lấy cái chết ra dọa á? Cô gái đó không sao chứ? Nguyên Thần thì sao?” Tiết Linh Tử không tin vào tai mình.

*”9102″ là một cụm từ phổ biến trên mạng, xuất phát từ việc đảo ngược năm 2019. Cách biểu đạt này chủ yếu được sử dụng để phóng đại thời gian lâu dài và thường dùng để chế giễu hoặc bày tỏ quan điểm về những thứ lỗi thời hoặc cổ hủ. Ví dụ, khi ai đó sử dụng cụm từ “Đã là 9102 rồi mà bạn vẫn không biết điều này” thì thực chất là nhằm thể hiện sự ngạc nhiên hoặc châm biếm nhẹ về việc đối phương chậm cập nhật thông tin hoặc không biết về những điều mới mẻ. Cách sử dụng này trở nên phổ biến trên mạng ở TQ, trở thành một hiện tượng ngôn ngữ độc đáo, thể hiện sự sáng tạo và linh hoạt trong việc sử dụng ngôn ngữ của văn hóa mạng.

“Cô gái đó chắc chỉ làm loạn thôi, cậu út sao thèm để ý.” Lục Tinh Nguyên lấy khăn lau miệng.

Không hổ danh là Nguyên Thần của mình.

Tiết Linh Tử há hốc mồm, lắc đầu thở dài, “Nếu anh ấy không thích người ta thì biết làm sao được?”

“Nguyên Thần thật quá khó khăn, đẹp trai giàu có, tài năng đều không phải lỗi của anh ấy! Cứ như vậy, liệu sau này anh ấy có càng ghét con gái hơn không…”

Minh Yểu vẫn im lặng.

Nghĩ đến vẻ mặt nghiêm nghị và mùi hương thanh khiết của người đó. Lòng cô như dính vào không khí ẩm ướt sau cơn mưa đêm xuân, sự bất an lan tràn khắp nơi.

Dù đã được Nguyên Dã quan tâm.

Minh Yểu không khỏi lo lắng thay ấy, “Bây giờ anh ấy… vẫn ổn chứ?”

Lời tác giả:

Nguyên Dã: Không ổn, cần ôm ôm hôn hôn lever up