Gió xuân Hải Thành thổi bên tai, bí ẩn mà như vô tình, cô không kìm được ngẩng đầu nhìn Nguyên Dã một cái. Anh cao lớn, từ góc nhìn của cô chỉ thấy đường nét sắc sảo của góc nghiêng, môi mỏng khẽ mím, cằm hơi căng.
Ánh sáng mờ ảo cuối ngõ chiếu nghiêng lên mặt anh, hàng mi dài thẳng tắp, che lấp một nửa ánh sáng trong mắt anh. Không lạ khi mỗi lần thấy Nguyên Dã, cô đều cảm thấy thân thuộc như gặp nhân vật nam chính trong truyện tranh của mình.
Đến mức cô thậm chí còn vẽ anh thành nhân vật trên trang giấy.
Minh Yểu lơ đãng đi tiếp, không chú ý đến cái bóng ở góc trước mặt.
Nguyên Dã nheo mắt nhìn thấy, bên cạnh cột điện góc tường có một người đàn ông trung niên mặc áo khoác dài màu nâu nhạt đang đứng.
Người không cao, chỉ lộ một đoạn chân trần nhỏ.
“Này.” Ông ta đột nhiên hét một tiếng quay lại.
Nguyên Dã nhanh chóng phản ứng. Anh nhíu mày, nắm lấy cổ tay Minh Yểu, kéo cô vào lòng mình.
Áo khoác dài của người đàn ông trung niên được mở tung ra, bên trong trống rỗng không mặc gì, đôi mắt lại sáng lóe lên.
Nhìn là biết kẻ biếи ŧɦái phô da^ʍ thường thấy, nhưng vì bị Nguyên Dã ngăn cản, ông ta mất hứng thú chạy đi tìm đối tượng khác.
Minh Yểu bị Nguyên Dã giữ chặt trong lòng, cô ngửi thấy mùi nước hoa gỗ dễ chịu thoang thoảng trên người anh, nhịp tim chợt đập nhanh hơn.
“Đừng quay đầu.” Nguyên Dã giữ sau gáy cô, hiếm khi nảy sinh lòng bảo vệ.
Bóng của họ chồng lên nhau, ai nhìn cũng giống như đang ôm nhau say đắm, dù sự thật không phải vậy nhưng Minh Yểu vẫn yên lặng vùi mặt trong lòng Nguyên Dã.
Thực ra cô mơ hồ cảm nhận được điều gì đã xảy ra, nhưng vẫn không lên tiếng.
Là cảm giác lâu rồi chưa trải qua… Cảm giác được bảo vệ.
Chưa đợi Minh Yểu suy nghĩ xong, Nguyên Dã đã ngay lập tức thả cô ra.
“Cảm ơn…” Cô vén lại tóc mai, vẫn không dám ngẩng đầu nhìn anh.
Nguyên Dã nhíu mày, trầm giọng nói: “Nếu cô tiếp tục sống ở đây, Lục Tinh Nguyên sẽ rất lo cho cô.”
Anh muốn nói chỗ này lộn xộn không thích hợp để cô ở một mình, dù cô không muốn về nhà họ Lục, cũng có thể để Lục Diễn Chi sắp xếp chỗ ở gần trường cho cô. Nhưng anh có thể thấy cô và mẹ có tình cảm sâu nặng, mà dường như anh không có quyền nói câu này.
Quả thật phiền phức chết đi được.
“Ừ.” Minh Yểu chỉ gật đầu, “Nhưng… tôi đã sống ở đây hơn mười năm, đã quen rồi.”
Điều đó có nghĩa là không có ý định chuyển nhà.
Được thôi.
Nguyên Dã sống hơn hai mươi năm, hiếm khi quản chuyện bao đồng lại bị người ta phớt lờ. Anh tức tối trong lòng, suốt đường đi không nói thêm với cô câu nào nữa.
Đưa Minh Yểu đến trước cửa nhà, Nguyên Dã quay đầu bước đi không ngoảnh lại. ánh mắt lạnh lùng, vẻ không kiên nhẫn y như lúc họ lần đầu gặp nhau.
Anh đang giận sao? Minh Yểu không đoán được tâm trạng của Nguyên Dã, lắc đầu đi đến bên cửa sổ. Không lâu sau, cô nhìn thấy bóng dáng quen thuộc.
Chỉ là lần này, anh không quay đầu.
Minh Yểu nhìn Nguyên Dã biến mất trong bóng tối. Ánh mắt cô sáng lên, vội vã trở về phòng vẽ một truyện tranh ngắn, hài lòng xong đăng lên Weibo.
Cô vẽ một con thỏ mặc lễ phục lấp lánh, nó có đôi mắt cá chết, cao cao gầy gầy, ánh mắt rất lạnh lùng. Những con vật trong rừng đều rất quan tâm đến lễ phục của nó, lần lượt mang đồ từ nhà ra để đổi với nó. Thỏ không đồng ý, nhưng vào một đêm mưa bão, nó lấy lễ phục đắp lên chú chim nhỏ lạc đường.
@Cá Nhỏ: Sự ấm áp của anh như ánh mặt trời-
[Tác giả ơi, nhìn con thỏ này có giống nam chính trong “Khúc ca ngày hè” không? [Gợi ý điên cuồng]]
[Thỏ đẹp trai quá, khóc rồi 1551, tác giả vẽ động vật nhỏ thật tinh tế~]
[Tác giả muốn nói thỏ lạnh lùng cũng có tình yêu à?]
–
Nguyên Dã không tức giận thật, chỉ là nhìn gương mặt nhỏ của Minh Yểu khiến anh không khỏi bực mình. Tuổi còn trẻ, tính khí cũng khá cứng đầu. Bây giờ anh đã hiểu tại sao tên anh rể kia lại không làm gì được cô rồi.
Nguyên Dã không vội rời đi, anh ngồi trong xe, nhìn ngõ Lộc Vĩ dưới màn đêm, rơi vào trầm tư.
Tối nay điện thoại trong túi anh không biết đã reo bao nhiêu lần, cái tên Lộ Túy hiện lên đầy ngoan cố và bất lực. Không khó tưởng tượng vẻ mặt của anh ta khi đối diện với Văn Chỉ Yên.
Nguyên Dã, Lộ Túy và Cố Mân Hựu là bạn từ trong bụng mẹ, từ nhỏ Nguyên Dã đã là thủ lĩnh của đám nhóc. Ba thằng nhóc tỳ đều không phải là những đứa ngoan ngoãn nghe lời, tụ tập lại là luôn gây ra chuyện.
Tuy Văn Chỉ Yên là con gái nhưng cũng thích chạy theo họ, dù luôn bị bỏ lại nhưng bao năm nay tình cảm của cô ta vẫn không thay đổi.
Khi Nguyên Dã mười sáu tuổi, anh thành lập ban nhạc Pinto, Cố Mân Hựu không tham gia, Lộ Túy làm tay bass thì như hình với bóng với anh.
Sau này ban nhạc tan rã, Cố Mân Hựu còn tiếc nuối một thời gian dài, nhưng không còn cách nào, bọn họ không phải kiểu người có thể chơi nhạc cả đời.
“Anh Dã ơi là anh Dã, anh còn không đến thì bà tổ này sẽ phá tan nơi này mất, anh không biết tính cô ta sao?”
Điện thoại cuối cùng cũng kết nối, giọng điệu sốt ruột của Lộ Túy vang lên đầy bất lực.
“Anh tự nghe đi.” Anh ta nói rồi bật loa ngoài.
“Tôi về nước mà anh ấy cũng không đến gặp tôi…” Giọng Văn Chỉ Yên mềm mại do uống rượu trở nên càng dịu dàng hơn, “Anh ấy còn đi xem mắt với con ngốc Triệu Cận đó, điều này… điều này không phải rõ ràng đang coi thường tôi sao?”
Rồi ngay sau đó, tiếng chai rượu rơi xuống đất vang lên.
“Trời ơi bà tổ của tôi ơi, chuyện xem mắt đó không phải ý của anh Dã, hay để tôi bảo anh trai cô nói chuyện với người ta nhé?”
Có người bên cạnh khuyên Văn Chỉ Yên một câu, cô ta càng phá phách dữ dội hơn, “Nếu anh tôi đồng ý, tôi có còn ở đây không?”
“Để cô ta phá.” Nguyên Dã cười nhạt, lạnh lùng nói: “Văn Thần Dục đâu có thiếu tiền đền.”
Đầu dây bên kia im lặng nửa giây rồi tiếp đó là tiếng động lớn hơn.
Nguyên Dã không do dự cúp máy.
Từ nhỏ anh đã không có kiên nhẫn tiếp xúc với con gái, càng không thích cái kiểu tiểu thư kiêu ngạo như Văn Chỉ Yên, nếu không phải người nhà họ Văn đưa cô ta ra nước ngoài thì không biết sẽ còn gây ra bao nhiêu chuyện nữa.
Bây giờ Văn Chỉ Yên lại trở về. Tuy Nguyên Dã thấy cô ta phiền, nhưng cũng không sợ cô ta.
So với cô ta, thì cô gái nhỏ ở trong ngõ này đáng yêu hơn nhiều.
Lời tác giả:
Anh Dã: Sợ thì lao vào lòng anh đi 😀