Câu nói này nghe có vẻ quen thuộc. Trong ấn tượng về lần đầu gặp nhau, Nguyên Dã cũng đã nói câu tương tự, nhưng “về nhà” và “về” dường như có sự khác biệt.
“Cảm ơn anh.” Minh Yểu ngoan ngoãn lên xe của Nguyên Dã.
Trình Tỉ không nói thêm gì, cậu ta đứng bên đường, mỉm cười chào tạm biệt Minh Yểu, cô nhìn Trình Tỉ ngoài cửa sổ dần biến thành một chấm đen, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng bầu không khí trong xe lại không hề nhẹ nhàng. Cô không biết phải nói gì với Nguyên Dã nên trước hết gửi tin nhắn xác nhận với Lục Tinh Nguyên:
[Minh Yểu: Là cậu nhờ Nguyên Dã đến à?]
Lục Tinh Nguyên trả lời rất nhanh, như thể cậu ấy đã làm được một việc lớn.
[Lục Tinh Nguyên: Đúng vậy]
[Lục Tinh Nguyên: Em không thấy yên tâm với người khác]
Minh Yểu hiểu ra, cất điện thoại đi, cô lén nhìn Nguyên Dã một cái, thấy anh tập trung lái xe, không tự chủ mà nhìn đến ngây người. Đây là lần thứ ba Nguyên Dã đưa cô về nhà, cũng là lần thứ hai đưa cô về nhà một mình.
Cơ hội hai người ở bên nhau riêng tư không nhiều. Vì Tiết Linh Tử, Minh Yểu thực ra đã từng xem qua mấy cái video biểu diễn của Nguyên Dã ngày xưa.
Giọng anh trầm thấp, khi hát giọng anh trầm ấm và mang chút u buồn, bất kể hát bài gì cũng có phong cách độc đáo của riêng anh, huống chi với ngoại hình như thế này.
Chỉ cần Nguyên Dã đứng trên sân khấu, rất khó để không nhìn anh.
Khí chất tỏa sáng.
Trong cuộc sống cũng vậy.
“Nhìn đủ chưa?” Minh Yểu còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Nguyên Dã bắt gặp.
Đuôi mắt anh nâng lên thêm vài phần tinh nghịch, như ánh đèn neon ngoài cửa sổ xe chiếu lên mặt anh lúc này.
Đắm chìm trong đó, như rơi vào một giấc mơ dài.
Rồi Minh Yểu giật mình tỉnh dậy từ giấc mơ. Cô không tự nhiên quay sang chỗ khác, không dám ngẩng đầu nhìn anh nữa.
Nguyên Dã cúi mắt nhìn đôi vai rụt xuống và gò má ửng đỏ của cô, tâm trạng tốt giữ suốt chặng đường.
Cô gái còn thẹn thùng nữa chứ.
–
Đêm ở ngõ Lộc Vĩ có thêm vài phần ảm đạm so với ban ngày, các cửa hàng ở đầu ngõ đóng cửa hơn một nửa, đi vài bước vào trong có thể nghe thấy tiếng từ phòng cờ bạc đêm, thỉnh thoảng xen lẫn vài câu chửi rủa, lan tỏa trong không khí.
Nguyên Dã đã đến ba lần, mỗi lần đều không có ấn tượng tốt.
Chiếc cà vạt vừa nãy được anh tháo ra, áo sơ mi trắng cắt may vừa vặn nhét trong quần tây đen dài đến mắt cá chân, dáng vẻ thanh tú và cao quý không hợp với môi trường xung quanh.
“Anh thật sự không đến sao?” Trong âm thanh ồn ào, giọng nói trêu chọc của Lộ Túy truyền đến tai Nguyên Dã qua ống nghe, “Cô Văn vừa nghe nói anh đi xem mắt thì vội vàng trở về, đừng nói với tôi anh không biết cô ấy về nước vì cái gì…”
Nguyên Dã bước đi chậm hơn Minh Yểu một bước, đi trong ánh trăng mỏng. Anh hơi ngẩng đầu, đôi mắt đen tuyền trong suốt, không nhìn thấy rõ cảm xúc bên trong.
“Ừ.” Nguyên Dã đáp.
Lộ Túy còn nghĩ anh đã đổi ý, ai ngờ ngay sau đó nghe anh nói: “Tôi không đi.”
Lộ Túy đang định thuyết phục thêm, nhưng chỉ còn lại âm thanh hệ thống lạnh lùng đáp lại. Anh kêu trời, tui đã tạo ra nghiệp gì mà phải dỗ Văn Chỉ Yên đây hả?
Nguyên Dã cúp máy, tiến lên một bước đi đến bên cạnh Minh Yểu.
Ánh sáng trong con ngõ hẹp mờ ảo, người đi qua trông cũng không phải hạng tốt lành gì, ánh mắt trơ trẽn nhìn chằm chằm cô.
Từ khi Minh Nguyệt qua đời đã được một thời gian, rất khó tưởng tượng được cô đã phải trải qua những gì mỗi ngày.
“Cô không sợ sao?” Nguyên Dã nhìn gương mặt mềm mại của Minh Yểu, không tự chủ mà mở lời.
Minh Yểu nghe xong dường như hơi ngẩn ra, nói không sợ thì chắc chắn là nói dối rồi. Cô cúi đầu tránh ánh mắt Nguyên Dã, đôi tay thả bên cạnh nắm chặt.
“Sợ.” Một lúc sau, Minh Yểu chậm rãi thốt ra một chữ.
Nguyên Dã đang định nói gì đó thì nghe cô cười nhẹ, khẽ nói: “Nhưng sợ thì có ích gì.”
Anh dường như nghe thấy tiếng thở dài của cô, như khói bay tản trong gió.
Đúng vậy. Sợ thì có thể thay đổi được gì. Cô đã mất mẹ, trên đời này những thứ đáng để cô lưu luyến càng ngày càng ít.
Nguyên Dã không có kinh nghiệm an ủi người khác, anh cúi mắt nhìn Minh Yểu, nhẹ nhàng xoa đầu cô.
Minh Yểu sững người, nghe thấy giọng trầm khàn của anh: “Cô rất ghét Lục Diễn Chi à?”
“Khi còn trẻ ông ấy làm không ít việc hồ đồ, nhưng bây giờ chỉ thật lòng muốn tốt cho cô.”
“Dù thế nào đi nữa thì Lục Diễn Chi là ba cô, điều này không bao giờ thay đổi được.”
Sự dịu dàng như thế này đối với Nguyên Dã đã là một điều rất khó. Anh dừng tay lại ngay lập tức, cũng không có ý định nói thêm với Minh Yểu.
Minh Yểu biết Nguyên Dã đang nghĩ cho mình, nhưng đối với người từng bỏ rơi cô và mẹ, trong lòng cô vẫn luôn có sự ngăn cách.