Chương 10.2: Tài xế này có hơi bị... ngôi sao quá nhỉ?

Trình Tỉ quả nhiên nói được làm được, chưa đến giờ vào học thêm buổi tối, cậu ta đã đến lớp 12/1 đợi sẵn.

“Dạng bài này chỉ cần em có thể hiểu đúng ý đề rồi áp dụng công thức là có thể dễ dàng đạt điểm.” Thầy chủ nhiệm Lưu Anh đang kết thúc bài giảng trên bục.

Một số ít học sinh đã nhìn thấy Trình Tỉ đứng bên ngoài cửa sổ, lập tức quay sang nhìn về phía Minh Yểu.

Minh Yểu đã quen với ánh mắt của mọi người, bình tĩnh thu dọn sách vở trên bàn.

“Không ngờ Trình Tỉ lại kiên trì như vậy.” Tiết Linh Tử ngạc nhiên thốt lên.

Sau tiếng chuông, các học sinh lần lượt rời khỏi lớp, thầy giáo Lưu Anh còn đặc biệt hỏi thăm Minh Yểu, biết cô sẽ đi cùng bạn mới yên tâm, nhưng nhà Tiết Linh Tử và nhà cô không gần nhau.

Minh Yểu cũng không định để Trình Tỉ đưa về thật.

“Tớ nói với em trai rồi, lát nữa cậu đi cùng cậu ấy về nhé.” Tiết Linh Tử tắt chế độ máy bay trên điện thoại.

Cô ấy biết Minh Yểu không thích Trình Tỉ nên đã sớm giúp cô nghĩ ra kế sách.

“Tớ vẫn sẽ tự về.” Minh Yểu cũng không phải lần đầu về nhà trong giờ này, “Không thể ngày nào cũng phiền cậu ấy được.”

“Có gì mà phiền.” Tiết Linh Tử tranh thủ nhắn tin cho Lục Tinh Nguyên.

Nhận được hồi đáp, cô ấy mới nói: “Tớ thấy ý của em trai là ông ba tồi của cậu cũng khá quan tâm đến cậu đấy.”

Minh Yểu im lặng. Cô và Tiết Linh Tử đeo ba lô ra ngoài, đối mặt ngay với Trình Tỉ.

“Lần trước Nguyên Thần đưa chúng ta về còn gặp mấy tên lưu manh, cậu đi một mình thực sự không an toàn.” Tiết Linh Tử đang lải nhải làm công tác tư tưởng cho Minh Yểu.

Cô ấy ngẩng đầu nhìn thấy Trình Tỉ, còn cười chào một tiếng, “Chào anh Trình.”

Hoàn toàn là dáng vẻ của đàn em gặp đại ca.

Trình Tỉ cười nhẹ gật đầu.

“Cảm ơn ý tốt của cậu.” Minh Yểu thì thẳng thắn nói với cậu ta, “Bạn tôi sẽ đưa tôi về.”

“Vậy tôi đưa cậu lên xe.” Trình Tỉ lấy lui làm tiến.

“Yểu Yểu thực sự không lừa cậu đâu.” Tiết Linh Tử hòa hoãn bầu không khí giữa hai người, cũng rất thông minh không tiết lộ quan hệ, “Cậu biết Lục Tinh Nguyên lớp 9 chứ? Họ là họ hàng.”

Trình Tỉ đã nghe về chuyện của Minh Yểu và Lục Tinh Nguyên, nhưng đây là lần đầu nghe thấy phiên bản này.

“Thì ra là vậy.” Cậu ta gật đầu như có suy nghĩ.

Trước giờ Minh Yểu luôn ít nói trước mặt người lạ, may mắn là Trình Tỉ cũng không làm khó cô, chỉ thỉnh thoảng hỏi vài câu, thêm vào đó có Tiết Linh Tử nên bầu không khí vẫn được coi là hòa hợp.

Đến khi Nguyên Dã lái xe đến trước cổng trường Trung học số 3, cảnh tượng anh thấy chính là cảnh tượng hòa thuận như vậy.

Anh vô thức nhíu mày lại.

Đã gần một tuần rồi Nguyên Dã chưa gặp Minh Yểu, lần này anh cũng chỉ là tạm thời được Lục Tinh Nguyên gọi đến, không ngờ vừa đến đã bắt gặp cảnh tượng này.

Minh Yểu trông gầy hơn trước nhiều. Cô xõa mái tóc dài mềm mại, mặc áo sơ mi trắng đồng phục, bị gió đêm thổi qua càng tôn lên vóc dáng mảnh mai của cô.

Có nam sinh thỉnh thoảng liếc nhìn Minh Yểu, ý đồ rõ ràng.

Nguyên Dã híp mắt lại. Đến khi điện thoại vang lên tin nhắn mới, anh mới hoàn hồn.

[Lục Tinh Nguyên: Cậu út [Bé mèo dễ thương lén lút quan sát]]

[Lục Tinh Nguyên: Quên không nói với cậu là con không có ở trường hehe]

[Lục Tinh Nguyên: Dù sao cậu cũng đã đến rồi, nhớ giúp con đưa chị về nhé~]

Đúng là mánh khóe Lục Tinh Nguyên thường dùng, Nguyên Dã xem xong cũng không cảm thấy ngạc nhiên gì, nhưng nhìn đôi nam nữ trẻ tuổi không xa, tự dưng anh lại thấy bực bội.

Cô đâu có thiếu hộ hoa sứ giả.

“Đó có phải là xe của Nguyên Thần không?” Tiết Linh Tử mắt tinh nhìn thấy chiếc G-Class của Nguyên Dã.

Lần trước cô ấy đã ngồi qua một lần nên nhớ biển số xe.

Minh Yểu cũng nhìn thấy, cô chợt hiểu ra câu “có việc đột xuất phải đi trước” của Lục Tinh Nguyên có nghĩa là tài xế của nhà họ sẽ đến.

Nhưng người tài xế này…

Có hơi nổi bật quá rồi.

“Nguyên Dã?” Tiết Linh Tử nhảy chân sáo đến cửa xe, cô ấy gõ cửa sổ bên ghế lái, trên mặt nở nụ cười tiêu chuẩn của fan hâm mộ.

Nguyên Dã hợp tác hạ cửa sổ xe xuống, anh nghiêng đầu nhìn qua, đôi mắt đen như màn đêm tối.

“Nguyên Thần, anh đến đưa Yểu Yểu về sao?” Tiết Linh Tử cất tiếng.

Nguyên Dã không nói gì. Anh tự nhiên lướt qua Tiết Linh Tử nhìn về phía Minh Yểu phía sau, như một sự ngầm thừa nhận.

“Vậy em giao cậu ấy cho anh nhé.” Tiết Linh Tử vừa nói xong thì điện thoại của cô ấy cũng vang lên.

Cô ấy vừa nghe điện thoại, vừa quay đầu chào Minh Yểu, “Yểu Yểu, mẹ tớ đến đón rồi, mai gặp nhé.”

“Ừ.” Minh Yểu gật đầu.

Trình Tỉ đút tay vào túi quần, nhìn Nguyên Dã trong xe, cố ý hỏi: “Anh ta là tài xế nhà họ Lục sao?”

Nếu Nguyên Dã nghe thấy câu này chắc sẽ tức đến nhảy dựng lên.

Minh Yểu không nhịn được khẽ mỉm cười, “Anh ấy không phải…”

Lúc này, cửa xe bị Nguyên Dã đẩy ra từ bên trong, đôi chân dài hoàn hảo hiện ra trước mắt mọi người, có lẽ anh vừa tan làm không lâu, mặc áo sơ mi trắng và quần đen, khuôn mặt lạnh lùng còn mang chút mệt mỏi.

Anh nới lỏng cà vạt trên cổ, ngón tay trắng trẻo dài của anh và chiếc cà vạt màu đen tạo nên sự tương phản rõ rệt.

Minh Yểu nhìn anh sải bước về phía mình, ánh mắt nhìn cô như mang theo móc câu. Xung quanh người người đông đúc, anh lại là trung tâm của mọi ánh nhìn.

Nếu Tiết Linh Tử có mặt, nhất định sẽ khen Nguyên Dã có khí chất quá tuyệt vời.

“Lên xe.” Nguyên Dã không thèm nhìn Trình Tỉ lấy một cái.

Anh đứng trước mặt Minh Yểu, hàng mi rủ xuống che giấu hết thảy tâm sự, “Tôi đưa cô về nhà.”

Lời tác giả:

Anh Dã: Rốt cuộc tôi có bao nhiêu tình địch?

Một ai đó: Một hai ba bốn năm, lên núi đánh rìu* ~

*Một hai ba bốn năm, lên núi đánh rìu: là một phần của một câu vè hoặc bài đồng dao Trung Quốc, thường được trẻ em dùng để đếm hoặc hát khi chơi các trò chơi.