Chương 1.2: Đám bạn gái cũ kéo ra sân trường số 3 cũng chưa chắc đủ chỗ

Lục Tinh Nguyên sống ở Cộng Giang Viên, đường Lâm Giang, cách trường trung học số ba không xa.

Khu vực đó là khu dân cư nổi tiếng, vài năm trước vừa mở bán đã được người giàu có mua hết, đến giờ đã có giá không thị trường*.

*Giá không thị trường: Đây là thuật ngữ kinh tế thường được sử dụng để chỉ tình trạng mà không có giá cả cụ thể được xác định hoặc không có sự thương mại hoá cụ thể cho một mặt hàng hay dịch vụ nào đó.

“Cậu út.” Trước khi xuống xe, Lục Tinh Nguyên nắm tay Nguyên Dã hỏi, “Cậu nói xem lần này ba con có thực sự tìm cho con một người mẹ kế tiên nữ không?”

Lục Tinh Nguyên suốt đoạn đường không nói gì, Nguyên Dã còn tưởng cậu ấy đổi tính.

Không ngờ vấn đề lại là ở Lục Diễn Chi.

“Cháu còn mong chờ sao?”

Anh nhướng mày, hỏi lại.

“Chắc chắn rồi.” Lục Tinh Nguyên giả vờ thoải mái, ngẩng cao đầu, “Miễn là lão Lục đừng mù quáng là được.”

Nguyên Dã đưa tay tháo dây an toàn cho Lục Tinh Nguyên, “Được, vậy cháu tự vào đi.”

“Đừng, đừng, đừng.” Lục Tinh Nguyên lập tức đổi sang nụ cười lấy lòng, “Không có cậu con không làm được, cậu út.”

Năm năm trước, Nguyên Yểu qua đời vì bệnh tật, Lục Diễn Chi mất đi vợ, một thời gian dài rất suy sụp.

Mặc dù không biết liệu có phải ông ấy cố ý giả vờ hay không, nhưng suốt bao năm qua ông ấy thực sự không tìm ai khác.

Lục Tinh Nguyên tất nhiên không phải muốn ba sống một mình mãi.

Chỉ là nghe Lục Diễn Chi nói muốn giới thiệu một người rất quan trọng với cậu ấy, cậu ấy không thể không có suy nghĩ khác.

“Hơn nữa, cậu không tò mò Lão Lục tìm được người như thế nào sao?” Lục Tinh Nguyên ám chỉ mạnh mẽ.

Nguyên Dã thực sự không tò mò. Nhưng không chịu nổi sự lôi kéo của Lục Tinh Nguyên, anh đành phải theo cậu ấy xuống xe.

Chỉ khi thấy chiếc Rolls-Royce đậu cạnh chỗ đậu xe, Nguyên Dã bất giác nhớ lại lời nói của mấy nam sinh ban nãy.

Không lẽ thực sự là một người chưa thành niên?

Suy nghĩ này chỉ thoáng qua trong đầu Nguyên Dã nửa giây, rồi bị anh phủ định.

“Cậu út?” Lục Tinh Nguyên đi đến cửa phát hiện Nguyên Dã không theo, lập tức quay đầu gọi anh.

Nguyên Dã thu lại suy nghĩ, theo Lục Tinh Nguyên vào biệt thự.

Biệt thự ba tầng của nhà họ Lục mang phong cách Bắc Âu tươi mới và trang nhã. Phòng khách được trang trí bằng tranh, cửa sổ lớn mang lại ánh sáng tự nhiên, thanh lịch và tinh tế.

Lục Diễn Chi không ở phòng khách. Chỉ có một cô gái khoảng mười bảy mười tám tuổi ngồi trên ghế sofa, thu hút sự chú ý của Nguyên Dã.

Cô mặc đồng phục mùa xuân của trường trung học Nam Cao. Áo sơ mi trắng sơ vin vào chân váy kẻ sọc màu xanh đậm, eo thon không đầy một vòng tay.

Cô gái cúi đầu, làn da trắng mịn đến mức gần như trong suốt. Dưới ánh hoàng hôn chiếu rọi, lại nhuộm thêm sắc hồng nhạt, như bầu trời hồng mơ màng.

Trong đầu Nguyên Dã bỗng hiện lên một cái tên.

Minh Yểu.

“Cô là ai?” Lục Tinh Nguyên cau mày nhìn người trong nhà.

Mẹ kế tiên nữ cái mẹ gì chứ.

Cô gái trông có vẻ quen quen, bỏ hai chữ mẹ kế đi, cậu ấy có thể xem xét làm bạn trai của cô.

“…” Minh Yểu nghe tiếng ngẩng đầu.

Cô khẽ nhíu mày, đôi mắt hoa đào đẹp đẽ phủ một lớp sương mỏng, có vẻ hơi lúng túng.

“Tiểu Nguyên.” Đúng lúc Lục Diễn Chi xuất hiện ở phòng khách.

Ông ấy đưa bức ảnh trong tay cho Minh Yểu, rồi giải thích với Lục Tinh Nguyên: “Đây là chị của con.”

Trên đầu Lục Tinh Nguyên hiện lên một dấu chấm hỏi.

“Con lấy đâu ra chị?” Cậu ấy cảm thấy mình hiểu nhầm Lục Diễn Chi, “Không lẽ là hồi nhỏ lạc mất sao? Cậu út, cậu có biết không?”

Nguyên Dã không đáp, chỉ nhếch mép cười mỉa mai.

“Con theo ba một chút.” Lục Diễn Chi nhìn Nguyên Dã một cái.

Nhân lúc Lục Tinh Nguyên chưa kịp nổi giận, ông ấy dẫn người đi trước.

Trong phòng khách chỉ còn lại Nguyên Dã và Minh Yểu.

Nguyên Dã bước tới. Anh không nhìn Minh Yểu, tự nhiên ngồi xuống ghế sofa.

“Lục Diễn Chi tìm được cô từ khi nào?” Nguyên Dã bất ngờ hỏi, “Ông ta giấu cũng kỹ đấy.”

Trước đó anh chưa kịp phản ứng, nghe Lục Diễn Chi nhắc đến mới hiểu hết mọi chuyện.

Nguyên Dã và Lục Tinh Nguyên cách nhau một thế hệ, biết nhiều chuyện trước đây.

Nói đến Lục Diễn Chi, trước khi có Nguyên Yểu, ông ấy đã từng có một cô bạn gái lâu năm. Đáng tiếc cuối cùng không thể vượt qua áp lực gia đình, chia tay trong hòa bình.

Rất cẩu huyết và rất thực tế.

Nguyên Yểu biết chuyện này. Nhưng khi đó bà ấy đã bị tổn thương vì Lục Diễn Chi, những năm đầu sau khi kết hôn còn rất căng thẳng.

Nguyên Dã khi đó đã bắt đầu có trí nhớ, thỉnh thoảng nghe chị gái nhắc đến tên Minh Nguyệt. Đến khi sinh ra Lục Tinh Nguyên, bà ấy mới thư giãn được chút.

Đáng tiếc sức khỏe của Nguyên Yểu luôn không tốt…

Nguyên Dã thu lại suy nghĩ, trên mặt không tự chủ được lạnh lùng.

Anh ngẩng đầu lên, bất ngờ chạm phải ánh mắt của Minh Yểu. Một bên mơ màng lúng túng, một bên lạnh lùng xa cách.

“Tôi lấy xong ảnh rồi sẽ đi.” Minh Yểu cắn môi nói.

Giọng cô không lớn, trong trẻo và ngọt ngào, ngay cả chút yếu đuối cũng rất động lòng.

Minh Yểu cúi đầu, cẩn thận kẹp bức ảnh của mẹ vào trong sách.

Nguyên Dã nhìn Minh Yểu từ đầu đến chân.

Mặc dù cô lạnh lùng không biểu cảm, nhưng ngũ quan rực rỡ và nốt ruồi lệ ở khóe mắt như đang nói chuyện, khí chất nổi bật. Không lạ gì khi những nam sinh đó lại si mê cô.

Minh Yểu có lẽ thừa hưởng ngoại hình từ mẹ. Người phụ nữ mà chị gái Nguyên Yểu luôn canh cánh trong lòng bao năm.

Có lẽ ánh mắt của Nguyên Dã quá rõ ràng, Minh Yểu không nhịn được mà trừng mắt nhìn anh một cái.

Cô đeo ba lô, đứng dậy khỏi ghế sofa, quay đầu đi.

“Bây giờ cô rời đi là sao?” Nguyên Dã đứng dậy đuổi theo.

Anh nắm lấy cổ tay Minh Yểu, cười như không cười nhìn cô, “Người ta không biết còn tưởng tôi làm gì cô đấy.”

Cô quá gầy yếu, dường như anh dùng lực một chút sẽ bẻ gãy.

“Anh…” Minh Yểu thử giằng ra, nhưng không được.

Lục Tinh Nguyên vừa từ thư phòng ra, đã thấy cảnh tượng này.

Cậu ấy nhìn cô chị mới tiên khí mờ ảo, rồi lại nhìn Nguyên Dã.

“Cậu út.”

Lục Tinh Nguyên nói nghiêm túc: “Lσạи ɭυâи sẽ bị dìm trong l*иg heo đấy.”

Minh Yểu, Nguyên Dã: “…”

Tác giả có lời muốn nói:

Minh Yểu: ? Cậu út này không phải của tôi chứ?

Nguyên Dã: Có thể là của em, nhưng không phải cậu