Túc Nguyệt chẳng thấy yên tâm chút nào. Ba chữ “Vườn Bách Hoa” gần như che kín bầu trời, nét chữ cứng cáp dồn dập, khí thế bức người, lại còn trông rất quen mắt.
Nàng còn chưa kịp nhớ mình từng thấy lối chữ ấy ở đâu, Thanh Diễn đã vung tay phá tan ba chữ đó.
Túc Nguyệt liếc nhìn hắn lần nữa, một lần nữa khẳng định vị tiên hữu tình cờ gặp trên đường này quả thực không hề tầm thường.
Thanh Diễn đưa nàng đến một thung lũng sâu trong cánh đồng hoa, nơi đó còn có sáu tiên hữu khác, đều cùng đảm trách công việc giống nàng.
Khi những người kia tới chào, Túc Nguyệt mới biết, người quản lý thật sự của Vườn Bách Hoa chính là Thanh Diễn.
Giờ đây, hẳn nàng phải gọi hắn là thượng tiên.
Thanh Diễn giới thiệu Túc Nguyệt với sáu người kia, họ chỉ khẽ gật đầu xem như chào hỏi. Sau đó, hắn đưa cho nàng một túi hạt giống. Những người khác không tỏ vẻ lạ lẫm, hiển nhiên cũng từng nhận qua.
Thanh Diễn mỉm cười nói: “Lúc rảnh rỗi, cô có thể đem những hạt này gieo xuống. Nếu chúng nảy mầm, ta sẽ có trọng thưởng.”
Túc Nguyệt lập tức đáp: “Tiểu tiên nhất định sẽ dốc sức.”
Nàng siết nhẹ túi hạt trong tay. Rõ ràng, mục đích chính của Thanh Diễn chính là ở chỗ này.
Dù chưa biết hạt giống này là gì, nhưng hiển nhiên đây là một cơ hội không nhỏ.
Đây là nơi giao giới giữa cõi tiên và hỗn mang, cũng là lối duy nhất dẫn vào hỗn mang, do Huyền Thương Tiên Đế trấn giữ.
Thanh Diễn không muốn bị cuốn vào hỗn mang, đành tan mây, men theo con đường duy nhất, bước thẳng về Điện Huyền Nguyên.
Cung điện cao ngất, nguy nga rực sáng, vậy mà yên tĩnh đến mức chẳng nghe thấy tiếng người. Cái gọi là “chung vui thiên hạ” xem ra cũng chẳng hề tính đến vị chủ nhân được chúc mừng.
Hắn từng bậc tiến lên, đến cửa chính của đại điện thì dừng chân, bất ngờ thấy ánh chớp vừa tan lại lóe lên lần nữa.
Xem ra tâm tình của lão bạn này quả thực cực kỳ tồi tệ.
Ý nghĩ thoáng qua, Thanh Diễn sải bước vào trong.
Người ngồi trên ngai cao một tay chống trán, như đang nhắm mắt nghỉ ngơi. Vừa nghe có người bước vào, liền mở mắt, từ trên nhìn xuống, giọng lạnh nhạt:
“Ngươi đến làm gì?”
Thanh Diễn chẳng để tâm đến vẻ hờ hững kia, khẽ mỉm cười: “Tính ra lần này ngươi vượt kiếp mất tròn ba nghìn năm. Gặp lại bạn cũ, chẳng lẽ không nên nói một câu “lâu ngày không gặp” sao?”
“Ta không muốn gặp ngươi.”
Thanh Diễn tặc lưỡi hai tiếng, chẳng coi lời đối phương ra gì, tiện tay hóa một chiếc ghế đặt xuống điện rộng, thoải mái ngồi, nói với người ngồi trên cao: “Ta nhớ ngươi từng nói ít nhất phải đi năm nghìn năm mới trở về, sao lại về sớm thế?”