Túc Nguyệt kinh ngạc, thì ra thứ tiên tiếp đón từng nhắc chính là tiên ngọc, hóa ra còn có thể tự luyện được.
Có tiên ngọc do Thanh Diễn đưa, cả hai nhẹ nhàng vượt qua cửa tầng trời thứ ba, cuối cùng cũng tới tầng thứ ba mươi ba.
Lúc này, mây đen cuồn cuộn trên cao, tựa như sắp dông bão.
Thanh Diễn dường như đã quen với cảnh này, thấy nàng có vẻ lo lắng bèn mỉm cười giải thích: “Thời tiết ở đây đổi theo tâm tình của Đế Tôn. Xem ra hôm nay ngài không vui.”
Túc Nguyệt khẽ nhướng mày. Trong lời hắn nói, vị Đế Tôn kia chắc chính là Huyền Thương Tiên Đế mà tiên tiếp đón từng đề cập. Chẳng phải mới vượt kiếp trở về sao, sao tâm trạng còn nặng nề thế?
Hai người cùng đi về phía tây, đáp xuống bên rìa một khu rừng rậm bạt ngàn không thấy điểm cuối.
Thanh Diễn chỉ vào rừng cây um tùm trước mặt, nói: “Đây là vườn sau của hành cung Đế Tôn. Nơi cô sắp ở còn phải đi sâu hơn nữa.”
Thấy Túc Nguyệt đưa mắt ngắm nhìn khắp nơi, Thanh Diễn cũng không giục, đợi nàng nhìn đủ mới dẫn đi tiếp.
Qua khỏi lớp rừng ngoài cùng, cảnh sắc bỗng thay đổi. Trước mắt nàng hiện ra một vùng hoa cỏ linh khí, phần lớn đều chưa từng thấy ở nhân gian. Những cây cỏ thần dị này không biết đã mọc ở đây bao nhiêu vạn năm. Giữa hoa lá còn thấp thoáng bóng dáng những tiểu tinh linh bé bằng ngón tay đang chuyền qua chuyền lại.
“Đây là khu trung tâm của Vườn Bách Hoa. Ở đây toàn là linh thảo hiếm của ba giới, mỗi cây đều ít nhất vạn năm tuổi. Thỉnh thoảng sẽ có người cần dùng, khi họ hái đi thì cô chỉ cần bù vào cây mới là được.”
Túc Nguyệt gật đầu, việc này không khó. Ở nhân gian nàng cũng thích chăm hoa cỏ, tất nhiên vạn niên linh thảo nàng chẳng dám đυ.ng, nhưng trồng chút cây mới thì không thành vấn đề.
Lúc này nàng mới hiểu vì sao vị tiên quan kia khi nghe đến Vườn Bách Hoa lại lộ vẻ ghen tỵ. Xung quanh toàn là linh hoa cỏ quý tính bằng vạn năm, dù chẳng dùng đến, chỉ cần khí tức lan ra cũng là đại bổ ích cho một kẻ vừa mới lên như nàng.
Ở đây mà ở ngàn năm, biết đâu cảnh giới Nguyên Tiên cũng chẳng còn xa.
Khi hai người vừa đến giữa cánh đồng hoa, bỗng một luồng uy lực lớn quét qua người nàng. Trước mắt lóe lên ba nét mực đen, sau đó một thứ bay vυ"t lên.
Nàng ngẩng đầu, Thanh Diễn giải thích: “Là chữ do Đế Tôn lưu lại, mỗi lần có người bước vào đều hiện ra. Không nguy hiểm đâu, quen dần sẽ ổn.”