Hắn còn chưa nói dứt, Phi Lạc đã hớn hở chạy về phía xe rồng.
Bốn con giao long đồng loạt phun khói, dữ tợn như muốn xé nát kẻ dám tới gần.
Cửa xe mở, một phụ nhân mặc áo lụa vàng nhạt bước ra, gương mặt đoan trang mà tươi tắn, khí chất dịu dàng nhưng không kém phần quyền quý.
Phi Lạc lập tức nhào tới ôm lấy bà ta, giọng gọi đầy thân thiết: “Mẫu thân!”
Người phụ nữ ấy chính là Phù Như, còn người trong xe chưa ra là Lăng Dương Tiên Tôn, phụ thân của nàng.
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, một nam nhân khoác hắc giáp bước xuống. Dáng người cao lớn, nét mặt nghiêm nghị, hàng ria ngắn khiến vẻ oai phong càng rõ. Nhưng khi hắn mỉm cười với con gái, ánh mắt lại dịu đi, trông vô cùng hiền hậu.
Điều khiến Túc Nguyệt chú ý là đôi mắt phượng hẹp dài ấy, giống Nhược Diệp đến kinh ngạc.
Huyết mạch thật kỳ diệu. Nàng đã trải qua bao nhiêu kiếp, vậy mà vẫn mang theo đường nét từ người đàn ông ấy.
Lăng Dương Tiên Tôn chẳng màng ánh nhìn của người khác. Hắn đỡ lấy Phi Lạc, nói vài câu thân mật, rồi cùng Phù Như tiến thẳng vào trong.
Nhiều tiên nhân nhận ra hắn, lập tức tiến đến chào hỏi, ai nấy đều kính nể.
Túc Nguyệt liếc nhìn Nhược Diệp bên cạnh. Nàng ta tất nhiên cũng nhận ra người kia, nhưng vẫn cúi đầu, không nói một lời, gương mặt bị tóc che khuất, chẳng ai thấy rõ biểu cảm.
Ba người chuẩn bị tiến vào điện thì bầu trời bỗng vang lên một tiếng chim hót trong vắt, tiếng hót ngân dài, vừa dứt đã có ánh hào quang năm sắc rải khắp không trung.
Chưa thấy người, dị tượng đã hiện hẳn là một vị đại nhân vật.
Phía xa, mấy con chim loan khổng lồ kéo theo cỗ xe ngọc, lông vũ óng ánh, mỗi lần đập cánh lại rải xuống muôn tia sáng.
Tiếng chuông bạc treo trên mui xe reo khẽ, âm điệu du dương theo nhịp cánh chim.
Cỗ xe đáp xuống giữa sân, từ trong bước ra một nam nhân khoác áo choàng đỏ kim, ngũ quan tinh xảo tuyệt trần. Mái tóc dài đỏ rực của hắn, đáng lẽ phải khiến người ta cảm thấy khinh bạc, nhưng ngược lại, lại khiến hắn càng thêm nổi bật giữa biển người.
Hắn đẹp đến mức khiến ai cũng phải dừng mắt lại, chỉ sau người đã từng ăn trộm quả Thích Lệ kia.
Trong khi Túc Nguyệt còn đang lặng lẽ so sánh, thì hắn đã bước đến, mỉm cười nói với Thanh Diễn:
“Lạ thật, ngươi chẳng phải ghét nhất những buổi tiệc thế này sao?”
Thanh Diễn thở dài: “Nam Minh Tiên Đế gửi thiệp, chẳng thể không đến.”
Nói đoạn, hắn nghiêng người nhường chỗ, để lộ ba người đi theo.