Chương 43: Nguyên nhân

Túc Nguyệt thầm cảm thấy kỳ lạ, nhưng vì có Phi Lạc ở đó, nàng chẳng tiện hỏi nhiều, chỉ giữ im lặng.

Thanh Diễn cũng không biết, thiệp mời của Nam Minh ngoài gửi cho hắn, còn có một bản được gửi thẳng đến hành cung của Huyền Thương.

Thiệp ấy, chính Nam Minh tự tay mang tới.

Khi Huyền Thương nhận, hắn chỉ nhàn nhạt đáp: “Nếu rảnh, ta sẽ đến xem.”

Chỉ một câu qua loa như thế, cũng đủ khiến Nam Minh mãn nguyện.

Bởi trong Tiên giới, kẻ có thể mời được Đế Tôn Huyền Thương đến dự tiệc, đếm trên đầu ngón tay.

Ngay cả ngày hắn khôi phục ngôi vị, toàn bộ tiên nhân đến chúc mừng đều bị ngăn ở tầng ba mươi lăm, hắn chẳng buồn ra mặt.

Duy chỉ có Nam Minh là ngoại lệ.

Nàng biết, Huyền Thương luôn nể mặt mình.

Những ngày qua, nàng đã tự thuyết phục bản thân phải bình tâm, rằng có thể chấp nhận sự tồn tại của người phụ nữ ấy.

Nhưng… Nàng vẫn muốn tận mắt xem thử, Huyền Thương sẽ đối xử với người đó ra sao.

Còn Túc Nguyệt, nàng nào ngờ, việc mình được mời dự yến tiệc của một Tiên Đế lại bắt nguồn từ nguyên nhân như thế.

Lúc này, Túc Nguyệt vẫn còn đang cùng Nhược Diệp bàn bạc xem nên chuẩn bị y phục ra sao để không phạm lễ nghi.

Đến ngày mười tám, Thanh Diễn đích thân đến Vườn Bách Hoa đón ba người họ.

Vừa nhìn qua, Phi Lạc là người nổi bật nhất, từ trâm cài, y phục đến đôi giày đều tỏa ra ánh sáng dịu, mỗi món đều là tiên bảo quý giá.

Còn Túc Nguyệt và Nhược Diệp so ra giản dị hơn hẳn, gần như chẳng có gì đáng chú ý.

Thanh Diễn cũng chẳng nói gì thêm. Dù sao chủ nhân buổi tiệc không phải họ, chỉ cần đi cùng hắn là được, đâu cần quá cầu kỳ.

Chính hắn cũng chỉ mặc thường phục, ai dám chỉ trích.

Ba người cùng Thanh Diễn cưỡi mây vượt qua Thiên Môn, đáp xuống tầng thứ mười tám.

Tầng mười tám khác hẳn tầng ba mươi ba. Nếu tầng trên lạnh lẽo tĩnh mịch, thì nơi này vừa rực rỡ vừa náo nhiệt.

Hôm nay Nam Minh Tiên Đế mở tiệc, số tiên nhân được mời rất đông. Không ai đi tay không như Thanh Diễn, đa phần đều ngồi xe ngự hoặc có linh thú kéo.

Vừa đáp xuống, Túc Nguyệt đã thấy một cỗ xe do bốn con giao long kéo, thân rồng cuộn uốn, khí thế oai hùng. Gần đó, một biển hoa tiên khí nở rộ, tỏa mùi hương ngát, theo gió bay lượn xuống đất cùng người sở hữu nó.

Thanh Diễn khẽ nói: “Biển hoa kia là tiên khí của một nữ tiên, nghe nói uy lực không nhỏ. Còn vị ngồi trên cỗ xe rồng ấy, tám phần là có thù với Long tộc, nếu không, đã chẳng dám khoe mẽ như thế.”