Nếu người khác biết, chắc sẽ nói đó là duyên phận.
Nhưng với Huyền Thương, chuyện này không hề bình thường.
Thứ người đời gọi là “duyên”, thật ra là do sợi nhân quả tuyến trói buộc. Mà nhân quả giữa hắn và Túc Nguyệt, lẽ ra chỉ tồn tại ở kiếp cuối, đáng ra, sau khi nàng gϊếŧ hắn, rồi hắn trở lại Tiên giới, sợi nhân quả ấy phải tan biến.
Thế nhưng… Đến nay nó vẫn chưa dứt.
Huyền Thương khẽ cau mày.
Trong sổ có ghi chép chi tiết, nhưng chẳng giúp hắn hiểu thêm điều gì. Muốn truy tìm tận gốc, chỉ còn cách rút thần hồn của Túc Nguyệt để soi chiếu, nhưng cách đó quá nguy hiểm, hắn không định làm.
Hắn khép sổ lại, liếc nhìn Túc Ly đang đứng nép trong góc. Sau một thoáng trầm ngâm, hắn đưa tay quét nhẹ lên bìa sổ, một tia sáng trắng lặng lẽ thấm vào trong.
Xong, hắn phất tay, toàn bộ sổ sách, kể cả cuốn ấy, đều trở về chỗ cũ.
Suốt quá trình, Túc Ly không dám ngẩng đầu. Đây là chuyện của một vị Đế Tôn, tùy tiện nhìn hay nghe đều có thể mất mạng.
“Ta không muốn ai biết việc ta từng đến đây.” Giọng Huyền Thương trầm thấp, lạnh như gió đông.
“Xin Đế Tôn yên tâm.” Túc Ly cúi đầu vội đáp.
Dĩ nhiên nàng không dám truyền tin ra ngoài… Ngoài chủ nhân của mình.
Khi Huyền Thương rời đi, Túc Ly mới dám thở. Nàng đưa tay lên, trong không trung hiện ra một chiếc gương nước.
Mặt gương tĩnh lặng một lúc, rồi dần hiện lên bóng dáng một nữ tiên mặc cung phục.
“Là ngươi à, Túc Ly?” Giọng nói vang lên êm ái, thanh thoát như tiếng đàn, rồi hình bóng trong gương dần rõ nét.
Đó là một nữ nhân tuyệt sắc, giữa trán có nốt chu sa đỏ sẫm, đôi mắt hạnh khẽ rũ, dáng ngồi nghiêng mà vẫn toát ra vẻ cao quý vô song.
Khi nàng ngẩng đầu, ánh nhìn sắc bén đến mức khiến mặt gương phát ra tiếng rạn nứt.
Túc Ly vội vàng hành lễ, không dám nhìn thẳng:
“Bẩm chủ nhân, vừa rồi Huyền Thương Đế Tôn có đến đây.”
Người trong gương, chính là Nam Minh Tiên Đế khẽ nhướng mày, giọng mang ý cười:
“Hắn đến chỗ ngươi làm gì? Chẳng phải đang ở hành cung tĩnh dưỡng sao?”
Cách nàng nói cho thấy giữa hai người có mối giao tình không hề cạn.
Túc Ly không dám suy đoán, chỉ thuật lại:
“Ngài ấy bảo thuộc hạ lấy toàn bộ sổ luân hồi ra, xem xong một cuốn rồi rời đi.”
“Vậy sao…” Nam Minh khẽ chống cằm, trầm ngâm, rồi thân thể hơi nghiêng về phía trước.
Chỉ thấy làn nước trong gương gợn lên, thân ảnh nàng ta bước hẳn ra ngoài, ánh sáng đỏ nơi mi tâm khẽ lóe.