Chương 33: Nơi này ta thích đến thì đến.

Câu hỏi khiến Thanh Diễn suýt sặc rượu, ho khẽ: “Sao đột nhiên nhắc đến hắn?”

“Ngài chẳng trách ta chuyện đó, ắt hẳn là biết rõ thân phận người ấy.” Túc Nguyệt nghiêng đầu, giọng pha chút trêu chọc.

“Biết.” Thanh Diễn đáp, giọng thản nhiên.

Nàng nhìn hắn chăm chú, ánh mắt tò mò.

Hắn cố tình giơ tay: “Đừng nhìn nữa, ta không nói đâu.”

“Thật nhỏ mọn, ta còn mời ngài uống rượu cơ mà.”

Thanh Diễn cười, đứng dậy cầm lấy bình rượu, vừa bước vừa nói:

“Vậy lần sau ta mời ngươi uống rượu tiên giới, xem như đền đáp.”

“Được thôi.” Nàng cười nhẹ. “Ngài có lòng là được.”

Thanh Diễn khẽ phất tay, mang theo bình rượu của nàng rời đi.

Túc Nguyệt nhìn theo bóng hắn khuất dần, mới đóng cổng viện, quay lại nghỉ.

Sáng hôm sau, cả Vườn Bách Hoa rúng động. Ngay giữa thung lũng, một tòa cung điện nhỏ mọc lên giữa đêm, chính là nơi ở mới của Phi Lạc.

Hai nam tiên vốn ở đó bị buộc rời đi, không ai dám cãi.

Túc Nguyệt lúc này mới hiểu thế nào là “người được tiên tôn sủng ái”.

Nàng nghĩ, ít nhất sau lời cảnh cáo của Thanh Diễn, Phi Lạc sẽ yên ổn vài ngày. Nhưng sai rồi, vừa sắp xếp xong chỗ ở, người kia đã lập tức đến tìm Nhược Diệp.

Phi Lạc mặc váy đỏ rực như lửa, nhan sắc rạng rỡ, là một mỹ nhân kiều diễm chói mắt.

Khi nàng ta xuất hiện ngoài sân Túc Nguyệt, tay cầm quạt tròn phe phẩy, ánh mắt vừa tò mò vừa khinh thường.

Nhược Diệp chần chừ hồi lâu, cuối cùng cũng bước ra.

Một người xinh đẹp dịu dàng, một người rực rỡ kiêu kỳ, chỉ nhìn thôi, đã thấy thế chênh lệch.

“Ta còn tưởng ngươi trốn mãi trong nhà không dám ló đầu.” Phi Lạc bước đến gần, dùng quạt nâng cằm Nhược Diệp, ánh mắt dò xét đầy khinh bỉ.

“Ngươi… Tới làm gì?”

“Xem thử ngươi là kẻ thế nào.” Phi Lạc cười khẩy. “Quả nhiên chẳng có gì đáng nói.”

Nhược Diệp đỏ mặt: “Ta thế nào cũng chẳng liên quan tới ngươi. Mời rời đi!”

“Muốn đuổi ta? Chưa chắc.” Phi Lạc khẽ gõ quạt vào má nàng, cười khẽ. “Nơi này ta thích đến thì đến.”

Nàng ta còn định nói thêm, nhưng Túc Nguyệt đã bước ra khỏi phòng, giọng bình thản mà đủ khiến không khí đổi hẳn: “Nhược Diệp, chúng ta đi thôi.”

Giọng nói nhẹ, nhưng lại khiến Phi Lạc quay phắt lại.

Khi ánh mắt chạm nhau, nàng khẽ nhướng mày.

Túc Nguyệt quả thật cũng rất đẹp, nhưng cái đẹp ấy không sắc bén, nó dịu nhẹ, như sương như nước, khiến người đối diện không kìm được muốn nhìn thêm.

Còn việc Phi Lạc thật sự có dịu dàng hay không, e rằng phải tùy vào mắt người nhìn.