Chương 31: Thân thế

Sau khi xuống phàm, Lăng Dương tu thành một đời người, đỗ đạt hiển quý, cưới con gái tể tướng làm vợ, sinh được một đứa con gái ngoan hiền.

Nhưng rồi Phù Như tìm đến, giúp hắn khôi phục tiên thức, khiến hắn nhớ lại mọi chuyện.

Đáng lẽ hắn nên sống trọn kiếp người ấy, song cuối cùng vẫn chọn bỏ vợ con, chạy theo Phù Như. Đứa con gái phàm trần kia, hắn chưa từng nhận.

Không ngờ, người vợ phàm tục ấy lại chẳng phải người phàm.

Nàng vốn là tiểu công chúa của tộc Phượng Hoàng, tên là Vân Thương. Chán chốn tiên môn, nàng lén trốn xuống nhân gian, tự phong ấn tiên căn của mình, hóa thành con gái tể tướng để tận hưởng cuộc sống tự do.

Sự xuất hiện của Phù Như khiến phong ấn trong nàng bị phá vỡ. Cơn thịnh nộ bùng phát, nàng rút ra Thiên Hỏa trong thân, đốt cháy Lăng Dương giữa trời đất, khiến hắn tan xương nát thịt, còn Phù Như thì bị hủy dung.

Từ đó, nàng mang tội xúc phạm Nam Minh Tiên Đế, chỉ có thể nương nhờ phụ thân là Phượng Linh, cầu xin Thanh Diễn che chở.

Còn đứa con gái sinh ra trong kiếp phàm kia, cũng chết trong ngọn Thiên Hỏa ấy.

Thế nhưng hồn phách đứa trẻ ấy không tan, vẫn mang theo dòng máu song tiên, luân hồi hết kiếp này đến kiếp khác. Mỗi đời đều không sống quá mười tám tuổi, rồi lại trở về vòng luân chuyển.

Cho đến khi Vân Thương xuống phàm một lần nữa, tìm được đứa con ấy, mang nó về Tiên giới.

Đứa con ấy… Chính là Nhược Diệp.

Nhược Diệp khi mới lên trời, hai tiên nữ hầu cận thường thì thầm những chuyện về thân thế của nàng. Nàng nghe lén, không sót một chữ nào.

Nàng biết, mẹ mình chẳng ưa nàng, mà nguyên nhân, chính là vì người cha ấy.

Còn cha nàng, hẳn cũng biết sự tồn tại của nàng, chỉ là không muốn thừa nhận mà thôi.

Những chuyện đó bị nén trong lòng quá lâu, nàng chẳng biết chia sẻ cùng ai.

Cho đến hôm nay, khi tận mắt thấy người cha kia cưng chiều một đứa con gái khác, Phi Lạc, nàng rốt cuộc không chịu nổi nữa, bật khóc kể với Túc Nguyệt tất cả.

Túc Nguyệt lặng im lắng nghe, chẳng ngắt lời, để nàng trút hết mọi uất nghẹn trong lòng. Khi Nhược Diệp khóc đến mệt, ngủ thϊếp đi, nàng mới nhẹ nhàng rời khỏi phòng.

Về đến sân, nàng thấy Thanh Diễn tiên quân vẫn đứng chờ.

“Tiên quân chưa đi sao?” Túc Nguyệt nở nụ cười mệt nhưng lễ độ, như thể mọi hiểu lầm trước kia chưa từng tồn tại.

Thanh Diễn thoáng ngượng, gãi nhẹ mũi: “Ngươi và Nhược Diệp đi lâu quá, ta chỉ muốn qua xem thử.”

Đó chỉ là cái cớ. Thực ra hắn không muốn để Túc Nguyệt mang khúc mắc, lại tiện thể nhắc nàng cẩn thận với Phi Lạc.