Chương 3: Thanh Diễn

Ngồi được một lúc, thấy hơi buồn chán, nàng lấy ra vò rượu Lê Hoa Bạch mua từ trần gian, chậm rãi nhấp từng ngụm.

Có lẽ vì một mình ngồi đó quá dễ thấy, cũng có thể mùi rượu phàm tục hấp dẫn, một cụm mây đang bay về phía Cửa Trời chín tầng bỗng dưng dừng lại trên đầu nàng.

Uống được một lúc, nàng cảm thán cõi tiên tuy đẹp nhưng chẳng náo nhiệt bằng nhân gian. Mãi đến khi nhận ra bóng râm phủ xuống khá rộng, nàng mới ngẩng đầu, nheo mắt nhìn đám mây trắng to đang lơ lửng ngay trên đầu, viền mây được ánh nắng gọt thành một vệt vàng rực rỡ.

Nàng khép hai ngón tay, định vận chút tiên lực ít ỏi trong người để gạt mây đi, ai ngờ gạt mấy lần mà vẫn không động đậy.

Vừa mới đứng lên định dò xét, đám mây ấy chợt tản ra, một vị tiên nhân đã xuất hiện trước mặt.

Người này mặc áo lụa trắng xanh, đầu đội ngọc quan, dung mạo tuấn tú, khóe môi hơi cong, chưa mở lời đã mang theo ba phần tươi cười.

Chỉ là, trên trán y có một vệt hoa văn xanh thẫm tựa như dây leo, Túc Nguyệt chỉ liếc qua đã vội dời mắt. Vết ấn này cho thấy lai lịch của vị tiên kia, rất có thể chẳng phải tộc người nhân loại.

“Thượng tiên có việc gì chăng?” Túc Nguyệt khách khí hỏi.

“Tại hạ là Thanh Diễn, làm phiền cô nương nghỉ ngơi, mong đừng để trong lòng.”

Túc Nguyệt nghe hai chữ “cô nương” thì khựng lại. Đã bao năm không còn ai gọi nàng như thế.

Ở nhân gian, nàng thành thân đã lâu, trước khi bay lên còn tự tay biến mình từ phụ nữ có chồng thành góa phụ. Vậy nên bỗng nghe cách xưng này, thật sự không quen.

Nàng thoáng sững, rồi đáp lễ: “Sao lại nói vậy, tiểu tiên Túc Nguyệt ra mắt Thanh Diễn thượng tiên.”

“Cô nương không cần khách sáo, gọi ta Thanh Diễn là được.” Nói xong, y cũng đổi cách gọi, tiếp: “Túc Nguyệt, cô chờ ở đây, lẽ nào vừa mới lên cõi tiên?”

“Đúng vậy.” Nàng gật đầu. “Ta vốn đến làm tiên tịch, chẳng ngờ Điện Lệnh Tịch đóng cửa, nên đành ngồi đây chờ.”

Thanh Diễn khẽ nhíu đôi mày đẹp: “Điện Lệnh Tịch xưa nay không đóng cửa, sao hôm nay lại…”

Lời nói dở chừng, dường như nhớ ra điều gì, trên mặt thoáng vẻ bừng tỉnh, liền cười: “Không biết Túc Nguyệt có ngại thêm một người cùng chờ không?” Dù vậy, ánh mắt y đã dán chặt vào vò rượu trong tay nàng.

Túc Nguyệt nhận ra thì không nhịn được bật cười. Xem ra vị tiên hữu Thanh Diễn này cũng là kẻ ham rượu.

Nàng xoay tay, thêm một vò rượu hiện ra trong lòng bàn, đưa về phía y: “Sao lại ngại, đây là Lê Hoa Bạch ta mang từ nhân gian, nếu không chê, cùng nếm thử chứ?”